7
Chuyện xảy ra tại đại điện cầu phúc đã trôi qua tròn nửa tháng.
Hoàng đệ sai người tra xét kỹ lưỡng, nhưng thủy chung vẫn bặt vô âm tín.
Trong suốt nửa tháng ấy.
Ta ở tại phủ công chúa, chưa từng gặp lại Lục Vân Tranh một lần nào.
Phủ tướng quân cũng không còn truyền ra những lời đồn Lục Vân Tranh sa đà tửu sắc.
Mà phủ công chúa cũng không còn bẩm báo chuyện Lục Vân Tranh đứng chờ trước cổng suốt ngày.
Chỉ nghe nói.
Lục Vân Tranh hoàn toàn thay đổi tác phong ngày trước, một lòng chuyên tâm huấn luyện binh sĩ trong doanh trại.
Thiên Ngưng đã mấy lần chạy tới quân doanh.
Thậm chí còn bị đuổi thẳng ra ngoài.
Đêm hôm ấy.
Ta nhận được mật thư của ám vệ, vừa dặn Ánh Nguyệt chuẩn bị giấy bút, định viết hồi âm.
Bên ngoài liền vang lên tiếng ồn ào huyên náo.
Ta cau mày:
“Có chuyện gì vậy?”
Tư thừa phủ công chúa bước vào bẩm báo, nói rằng nha hoàn tên Tử Tô của phủ tướng quân đã xông thẳng vào phủ công chúa, liều mạng đòi gặp ta.
Lời còn chưa dứt.
Bên ngoài đã vang lên tiếng khóc thảm thiết của Tử Tô:
“Điện hạ! Xin điện hạ gặp tướng quân đi! Xin điện hạ đến gặp tướng quân đi ạ!”
Tim ta chợt siết chặt, buông bút mực, lập tức bước ra ngoài.
Chỉ thấy Tử Tô đang quỳ ngoài sân.
“Lục Vân Tranh làm sao rồi?”
Tử Tô mặt đầy nước mắt, trán thậm chí đã dập đến rỉ m/á/u, vừa khóc vừa nói, giọng run rẩy:
“Tướng quân… tướng quân ngài ấy…”
Ta lập tức sai người chuẩn bị ngựa, dùng tốc độ nhanh nhất quay về phủ tướng quân.
Vừa vào phủ, ta thẳng đường lao về Tùng Trúc viện.
Trong Tùng Trúc viện, vốn trồng đầy tùng trúc xanh rì.
Giờ đây phần lớn đã bị ch/é/m g/ã/y ngang thân.
Bùn đất, lá trúc văng vãi khắp nơi, mặt đất bừa bộn hỗn loạn.
Chỗ thân trúc bị đứt gãy, khắp nơi đều là dấu vết của lưỡi k/i/ế/m.
Ta còn chưa kịp hoàn hồn.
“Bốp!”
Một tiếng vang chát chúa bất ngờ nổ lên.
Cùng lúc vò rượu vỡ tan ngay dưới mũi giày ta, tiếng k/i/ế/m xé gió cũng đột ngột vang lên.
Sắc bén.
Mãnh liệt.
Lại tựa như cuốn theo cuồng phong bạo vũ.
Dưới ánh trăng lạnh lẽo.
Nam nhân khoác một thân thường phục màu đen, toàn thân nồng nặc mùi rượu, trường k/i/ế/m trong tay hắn vẽ nên từng đạo hồng quang.
Tựa bạch xà phun lưỡi, rít gió lao đi.
Khi thì nhẹ nhàng như yến lướt, mũi k/i/ế/m điểm đất mà bật lên.
Khi thì đột ngột như sấm sét, lá rụng tung bay.
Từng đạo ngân quang dâng lên, khí thế như muốn nuốt trọn núi sông.
Ta đứng yên tại chỗ, khẽ rũ mi, ung dung quan sát.
Lục Vân Tranh dường như cũng đã phát hiện ra ta.
“Vút —”
Mũi k/i/ế/m trong chớp mắt đã lao thẳng tới trước mặt ta.
Mi tâm ta khẽ giật, nhưng không hề né tránh.
Lưỡi k/i/ế/m dừng lại, chỉ cách cổ họng ta trong gang tấc.
Ta đối diện với đôi mắt đen kịt như đêm tối của Lục Vân Tranh.
Nơi đó tựa một vực sâu không đáy, như muốn nuốt chửng ta hoàn toàn.
Đêm khuya tĩnh lặng đến đáng sợ.
Lá rụng xào xạc từ trên cao chậm rãi rơi xuống.
Ánh Nguyệt định bước lên ngăn cản.
Bị ta dùng ánh mắt nghiêm khắc ra hiệu lui xuống.
Trong sân viện, lặng ngắt không một tiếng động.