13.
Vừa dứt lời, sắc mặt bà mẹ chồng lại tái đi, cả người ngã ngửa về phía sau.
Nếu không phải Hương dì và Trân dì giơ tay đỡ lấy, có lẽ bà ta đã ngã lăn ra đất rồi.
Tôi vội lao về phía kho lạnh, liều mạng muốn mở cửa kho, nhưng tay chân run rẩy làm thế nào cũng không mở được.
Đám bình luận nổ tung.
[Nữ phụ này xem ra cũng khá yêu nam chính đấy, sốt ruột thật.]
[Đáng tiếc, hình như nam nữ chính đều không còn hô hấp nữa, phát hiện quá muộn.]
[Nếu sớm để nữ phụ biết, dù có ly hôn, có lẽ vẫn còn cứu được hai mạng người.]
[Thật ra nam chính mới là người không muốn để nữ phụ biết, là bên có lỗi, cuối cùng có thể phải ra đi tay trắng, đó không phải điều anh ta muốn.]
[Nam chính cứ nghĩ chỉ cần chờ thêm chút nữa, tìm một cơ hội ly hôn với nữ phụ là xong, không ngờ lại xảy ra chuyện nhanh như vậy.]
Lúc này Vương Oanh mới loạng choạng cầm chìa khóa chạy tới, nhưng vì tay run quá nên mãi không mở được.
Thậm chí chìa khóa còn bị rơi mấy lần.
Cuối cùng vẫn là mẹ chồng vừa khóc vừa lao tới, đẩy chúng tôi sang một bên, vừa mở khóa vừa gào khóc:
“Con trai ơi, con có ở trong đó không? Không mặc quần áo ở trong đó chẳng phải sẽ chec cóng sao, hu hu hu, những người này sao lại độc ác như vậy, nhốt các con ở trong đó!”
“Đợi con ra ngoài, nhất định phải nói hết với tòa án, bắt họ bồi thường đấy!”
Giang Hạo và những người khác lập tức nổi giận.
“Dì ơi, dì đừng nói bừa, chúng tôi đâu có biết họ ở trong kho lạnh! Nói bậy là phải chịu trách nhiệm đó!”
Ngay lúc này, ổ khóa kho lạnh “cạch” một tiếng bật ra.
Mẹ chồng tôi vội mở cửa xông vào, một luồng khí lạnh phả thẳng ra ngoài, khiến tất cả chúng tôi đều rùng mình một cái.
Giây tiếp theo, từ trong kho lạnh vang lên tiếng gào khóc xé lòng của bà ta.
“Con trai! Con trai, con tỉnh lại đi! Đừng dọa mẹ mà, con trai, mẹ xin con, mau tỉnh lại đi!
Hu hu hu, đều là mẹ hại con, để con lại gần con hồ ly tinh đó như vậy, là mẹ có lỗi với con!”
Dì Hương và dì Trân lập tức xông vào, không nói hai lời liền chụp ảnh trước, rồi cùng lúc lao tới ôm lấy Chu Nghị đã bị đông cứng như que kem mà khóc lớn.
“Tiểu Nghị à, dì Hương đây, con mau tỉnh lại đi.”
“Trời ơi, lạnh quá, sao con lại biến thành que kem thế này——”
Bà mẹ chồng nghe vậy, mắt tối sầm lại rồi ngất xỉu.
14.
Tôi biết, đã đến lượt tôi lên sân khấu rồi.
Tôi cũng vội lao vào, hướng về phía bà mẹ chồng mà hét lớn:
“Mẹ, mẹ sao vậy? Mẹ, mẹ tỉnh lại đi!”
Sau đó tôi lại lao tới bên Chu Nghị, vừa dò hơi thở và nhịp tim của anh ta, vừa òa khóc.
“Chồng ơi, anh tỉnh lại đi, em là Thẩm Y đây, anh sao rồi, mau tỉnh lại đi, mẹ ngất rồi kìa.”
Rồi lại nhào sang Khương Hân.
“Hân Hân, cậu cũng tỉnh lại đi, sao hai người lại ngốc như vậy chứ? Nếu thật sự muốn ở bên nhau thì nói với tớ, tớ sẽ trực tiếp rút lui, sao lại phải làm chuyện ngu xuẩn như thế này, hu hu hu.”
Sau đó trước mắt tối sầm, tôi cũng ngất theo.
Là ngất thật, không phải giả.
Dù sao thì dây thần kinh căng thẳng suốt thời gian dài đột nhiên thả lỏng, tôi thực sự quá mệt rồi.
Sau khi xác nhận Chu Nghị và Khương Hân đều không còn nhịp tim, tôi cuối cùng cũng yên tâm mà ngất đi.
Khi tỉnh lại, tôi đã ở trong bệnh viện rồi.
Trước mắt là ba mẹ tôi.
Họ đang lo lắng nhìn tôi.
Mẹ tôi khóc nức nở.
“Con gái, con gái số khổ của mẹ, không ngờ con lại gặp phải chuyện như thế này.
Mẹ phải nói với con một tin xấu, con nhất định phải gắng chịu đựng nhé.”
“Chu Nghị, Chu Nghị nó chec rồi… Con tiểu tam đó cũng chec rồi, lúc hai người được khiêng ra khỏi kho lạnh thì đều đã cứng đờ.
Khi đẩy đi hỏa táng còn phải rã đông mới đốt được, thật sự không dám tưởng tượng, hu hu hu.”
Trên mặt tôi không có biểu cảm gì, nhưng niềm vui trong lòng gần như không kìm nén nổi.
Cuối cùng hai người đó cũng chec rồi, không uổng công tôi kéo dài thời gian lâu như vậy!
Ba tôi lại ấp úng nói:
“Con gái, còn một chuyện nữa, mẹ chồng con vì bị kích thích quá lớn mà bị tai biến mạch máu não, bị liệt rồi.”
“Bây giờ bà ta đang nằm trên giường bệnh, không nhúc nhích được.”
15.
Ba mẹ tôi không nói dối.
Khi tôi đến phòng bệnh của mẹ chồng, bà ta chỉ còn có đôi mắt là đảo qua đảo lại được, những chỗ khác hoàn toàn không nhúc nhích được chút nào, cũng không nói được.
Ba chồng ngồi canh ở trong phòng bệnh, vẻ mặt u sầu.
Thấy tôi bước vào, ông chỉ trầm giọng nói:
“Tiểu Thẩm à, bây giờ Chu Nghị đã đi rồi, chúng ta cũng không tiện giữ con lại. Vốn dĩ cũng là nó có lỗi với con, nếu con muốn về nhà mẹ đẻ, chúng ta sẽ chia tài sản một chút, con về đi.”
Tôi trầm ngâm vài giây, giả vờ đau lòng đến tột cùng rồi gật đầu.
“Ba, con thật sự không ngờ Chu Nghị lại làm ra chuyện như vậy, cho dù anh ấy không chec con cũng sẽ ly hôn. Mấy năm nay cảm ơn ba mẹ đã chăm sóc con.”
Ba chồng khoát tay.
“Thật ra chúng ta cũng chẳng chăm sóc con được bao nhiêu, theo pháp luật, tài sản vợ chồng chia đôi, sau đó chúng ta lại chia phần của nó, ta sẽ tìm luật sư liên hệ với con.”
Tôi đè nén niềm vui trong lòng, trên mặt không để lộ chút nào.
“Vâng, con nghe theo ý ba.”
Ba chồng gật đầu, đứng dậy rời khỏi phòng bệnh.
Trong phòng lập tức chỉ còn lại tôi và mẹ chồng nằm trên giường bệnh.
Tôi chậm rãi đi đến trước mặt bà ta, trong ánh mắt giận dữ của bà ta, hạ giọng hỏi:
“Có phải bà rất không hài lòng với cách chia tài sản của ba chồng không? Có phải bà không muốn chia cho tôi chút tài sản nào không?”