8.
Chu Chí Minh nhìn thấy tôi, sững lại một thoáng, sau đó chân mày nhíu chặt.
Ánh mắt anh ta dừng lại một giây trên bộ quân phục sĩ quan cấp tá tôi đang mặc, trong mắt thoáng hiện lên một tia cảm xúc phức tạp, nhưng rất nhanh đã bị một kiểu đánh giá cao ngạo thay thế.
Có lẽ anh ta nghĩ tôi chỉ là nhân viên hậu cần đến phục vụ trà nước cho hội nghị.
“Trần Niệm?”
Anh ta mở miệng, giọng nói mang theo vẻ bất mãn lẫn kẻ cả.
“Sao em lại ở đây? Hôm nay là buổi báo cáo của Tôn Lan, em đừng gây rối ở đây.”
Tôn Lan đứng cạnh anh ta, sắc mặt cũng tái đi thấy rõ.
Cô ta theo phản xạ nép ra phía sau Chu Chí Minh, tỏ ra như vừa bị hoảng sợ.
Năm năm trôi qua, diễn xuất của cô ta vẫn vụng về như xưa.
Tôi nhìn hai người họ, bỗng thấy buồn cười.
“Gây rối sao?”
Tôi đặt bút laser xuống, ánh mắt bình thản mà lạnh lùng.
“Tham mưu Chu, e là anh đã nhầm lẫn rồi.”
“Thứ nhất, đây là phòng họp trung tâm của Bộ Tư lệnh Quân khu – không phải nơi ai muốn ‘gây rối’ là gây được.”
“Thứ hai, hôm nay không phải buổi trình bày cá nhân của Tôn Lan, mà là hội thảo chiến thuật cấp cao toàn quân khu.”
“Thứ ba,”
Tôi ngừng lại nửa giây, rồi nói rành rọt từng chữ:
“Tôi là một trong những diễn giả chính của buổi hội thảo này – Trần Niệm, Phó Trưởng Phòng Nghiên cứu Tác chiến, Bộ Tư lệnh Quân khu.”
Lời vừa dứt, sắc mặt Chu Chí Minh lập tức trở nên khó coi tột độ.
Anh ta như vừa nghe thấy một trò đùa quá sức hoang đường, lại giống như không thể tin vào tai mình.
“Cô… phó trưởng phòng?”
Ánh mắt anh ta đảo qua toàn thân tôi, vẻ khinh thường dần bị thay thế bởi sốc và hoài nghi.
“Sao có thể chứ? Cô chẳng phải vẫn ở Phòng Tuyên huấn sao?”
“Chuyện đó… là năm năm trước rồi.”
Tôi đáp nhàn nhạt.
“Con người, phải biết nhìn về phía trước chứ, Tham mưu Chu.”
Tư lệnh Cao cùng một số lãnh đạo trong Bộ Tư lệnh bước vào phòng họp, Lục Tiêu đi sau cùng.
Vừa vào cửa, ánh mắt anh đã lập tức dừng lại trên người tôi. Nhìn thấy Chu Chí Minh và Tôn Lan, chân mày anh khẽ chau lại, rất nhanh nhưng cũng rất rõ ràng.
“Tiểu Trần, chuẩn bị xong chưa?”
Tư lệnh Cao cười hỏi tôi, giọng điệu thân thiện và đầy tin tưởng.
“Báo cáo Tư lệnh, mọi thứ đã sẵn sàng!”
Tôi lập tức đứng nghiêm, dõng dạc đáp lời.
Tư lệnh gật đầu hài lòng, sau đó quay sang thấy Chu Chí Minh và Tôn Lan.
“Ồ, Chí Minh, Tôn Lan, hai người cũng đến rồi à? Ngồi đi. Hôm nay nghe đồng chí Phó Trưởng phòng Trần báo cáo thử xem năm năm nay quân khu chúng ta đã làm được những gì. Mấy người từng là học viên xuất sắc, cũng góp ý giúp nhé.”
“Phó... Phó Trưởng phòng Trần?”
Sắc mặt Chu Chí Minh trong nháy mắt trắng bệch, máu như bị rút sạch khỏi khuôn mặt.
Anh ta cứng ngắc quay đầu sang nhìn tôi, lại nhìn Tư lệnh Cao, miệng mấp máy, nhưng không thốt ra nổi một chữ.
Sắc mặt Tôn Lan còn tệ hơn, trắng như tờ giấy, cả người như mất trọng lượng.
Lục Tiêu bước đến cạnh tôi, rất tự nhiên cầm lấy xấp tài liệu trong tay tôi.
Anh cúi đầu, hạ giọng chỉ đủ hai người nghe:
“Ổn chứ?”
Tôi nhẹ nhàng lắc đầu, mỉm cười trấn an.
Toàn bộ cảnh tượng ấy, rơi vào mắt Chu Chí Minh rõ ràng như dao khắc.
Ánh mắt anh ta đông cứng lại, như thể có thứ gì đó đâm thẳng vào tim.
Anh ta dán chặt ánh nhìn vào bàn tay của Lục Tiêu đang đặt lên vai tôi, đôi mắt đỏ ngầu.
Có lẽ lúc này, anh ta mới thật sự nhận ra:
Người đàn ông đang đứng bên cạnh tôi – chính là Lục Tiêu – Sĩ quan cấp cao, hiện là Quyền Sư đoàn trưởng, người từng khiến anh ta phải ngẩng đầu nhìn, giờ càng phải ngẩng cao hơn nữa.
Và người ấy — là chồng tôi.
9.
Cuộc hội thảo bắt đầu.
Tôi bước lên bục, mở máy chiếu, bắt đầu trình bày về hệ thống “Lợi Kiếm” — từ tư tưởng cốt lõi cho đến hành trình phát triển suốt năm năm qua.
Tôi nói chậm rãi, rõ ràng, mạch lạc.
Từ lý thuyết chiến lược đến số liệu thực chiến, từ ứng dụng chiến thuật cho đến ý nghĩa chiến lược lâu dài,
tôi chậm rãi tháo từng lớp vỏ, phơi bày trước toàn hội trường một hệ thống tác chiến hiện đại – phức tạp nhưng hoàn toàn khả thi.
Bên dưới, không một tiếng động.
Những “thiên chi kiêu tử” vừa tốt nghiệp từ các học viện hàng đầu —
vẻ mặt họ thay đổi từng chút một:
ban đầu là thờ ơ, sau đó ngạc nhiên, rồi nghiêm túc hẳn,
cuối cùng là… lặng người vì chấn động.
Những gì tôi đang trình bày, đã vượt xa những điều họ từng được dạy trong trường lớp.
Tôi cảm nhận được một ánh nhìn nóng rực, vẫn không rời khỏi người mình.
Chính là Chu Chí Minh.
Anh ta ngồi hàng ghế đầu, sắc mặt từ trắng chuyển xanh, rồi đỏ bừng như nghẹn thở.
Hai bàn tay đặt trên đầu gối siết chặt thành nắm đấm, các khớp tay trắng bệch vì căng thẳng.
Thế giới trong mắt anh ta, có lẽ đã bắt đầu sụp đổ.
Anh từng nghĩ tôi là cô gái yếu đuối cần anh chở che,
rằng chỉ cần anh rời đi, tôi sẽ mãi mãi bị bỏ lại phía sau.
Anh từng nghĩ, năm năm tu nghiệp của anh sẽ biến anh thành người mà tôi chẳng bao giờ với tới.
Nhưng anh chưa từng nghĩ đến — anh đã bỏ lỡ điều gì.
Bài báo cáo kết thúc.
Tiếng vỗ tay vang dội cả phòng họp.