6
Còn chưa đến nửa tháng là tới ngày đại hôn, hôm ấy ta dẫn theo Lâm Nhược Vũ cùng hẹn Lục Cảnh Luân xuất cung dạo chơi.
Lục Cảnh Luân ngồi trên xe lăn, bị người đẩy đi dạo hơn mấy chục tiệm trang sức, cuối cùng cũng lộ vẻ chán chường.
Ta giả vờ không thấy, vẫn hứng khởi chọn lựa trâm ngọc, thậm chí còn vui vẻ tặng cho Lâm Nhược Vũ mấy bộ đầu sức quý giá.
Lâm Nhược Vũ lúc này đã bị những món trang sức lộng lẫy làm mê mẩn, mắt nàng ta chỉ còn dán vào những món nữ trang rực rỡ, hoàn toàn không để ý đến Lục Cảnh Luân.
Khi chúng ta vừa rời khỏi cửa tiệm châu báu, đột nhiên có mấy con chó điên từ đâu lao ra, chạy thẳng về phía Lục Cảnh Luân đang ngồi trên xe lăn.
Theo ta đi ra ngoài hôm nay vốn không có nhiều người hầu, lại thêm ai nấy đều tay xách nách mang không ít đồ đạc, không kịp ai đẩy xe lăn.
Lục Cảnh Luân lúc nãy còn uể oải, đến khi nhìn thấy đàn chó hung hăng lao đến thì lập tức như được tiếp thêm sinh lực, hắn vứt bỏ xe lăn, bước mấy bước lao ra ngoài, quay lại đánh bầy chó.
Sau khi đám chó điên bị đuổi chạy mất, mọi người đều nhìn chằm chằm vào đôi chân của Lục Cảnh Luân với vẻ ngạc nhiên mừng rỡ.
Ban đầu, Lục Cảnh Luân định lấy lý do bị thương ở chân để từ chối động phòng với ta, từ đó dần làm giảm sự chú ý của ta và âm thầm mưu phản. Nhưng giờ đây, kế hoạch của hắn bị phá vỡ chỉ vì mấy con chó hoang.
Sắc mặt Lục Cảnh Luân tối tăm chưa từng thấy.
Ta cũng ngạc nhiên không kém, sau đó ngây thơ cười nói:
“Thật tuyệt quá, phò mã, chân chàng đã khỏi rồi! Chàng không vui sao?”
Lục Cảnh Luân nhìn ta chằm chằm một lúc rồi đột nhiên nở nụ cười đầy ẩn ý:
“Vui chứ! Có khi lát nữa sẽ còn vui hơn, công chúa cứ tiếp tục dạo phố đi.”
Nói thật, nhìn nụ cười âm hiểm của Lục Cảnh Luân, ta thoáng giật mình, linh tính mách bảo ta nên quay về cung ngay lập tức.
“Không dạo nữa, chân chàng khỏi rồi, ta phải về cung ngay để báo tin vui này cho phụ hoàng và mẫu hậu.”
“Công chúa, phía trước có một tiệm son phấn, phấn son ở đó rất nổi tiếng, người đi cùng thiếp mua hai hộp đi, thiếp cầu người đấy…” – Lâm Nhược Vũ đột nhiên khoác lấy tay ta, giọng nũng nịu.
“Công chúa, đã ra ngoài rồi, phía trước lại có tiệm binh khí, có mấy thanh đoản đao cũng không tệ, xin người đi cùng vi thần dạo một vòng.”
Lục Cảnh Luân liếc nhìn ta và Lâm Nhược Vũ một cái, rồi không nói một lời, quay người sải bước đi trước.
Lâm Nhược Vũ khoác lấy tay ta, ríu rít theo sát phía sau.
Ta vốn đã đoán hai kẻ này sớm muộn cũng sẽ không kìm được mà lộ mặt, chỉ không ngờ lại nhanh đến thế.
Cũng tốt. Ta muốn xem xem, bọn họ định giở trò gì trước mặt bản công chúa đây.
7
Trong cửa hàng binh khí, Lục Cảnh Luân từ tốn ngắm nghía hết thanh kiếm này đến con dao găm kia, ánh mắt dường như vô tình nhưng lại có chủ ý liếc ra ngoài.
Bất chợt, hơn mười tên thích khách áo đen xông vào, vung kiếm lao thẳng về phía chúng ta, Lục Cảnh Luân vừa bảo vệ Lâm Nhược Vũ vừa tham gia giao chiến với bọn thích khách.
Tùy tùng của ta vội vàng ném hết đồ đạc trong tay đi, chạy đến che chắn cho ta.
Nhưng rõ ràng bọn thích khách đã chuẩn bị kỹ lưỡng, lại thêm Lục Cảnh Luân cố tình nới lỏng khiến mấy thị vệ bị kéo sang một bên, chỉ còn hai người bảo vệ ta.
Ta đoán rằng lúc này Lục Cảnh Luân chưa dám lấy mạng ta, nhưng chắc chắn hắn muốn ta phải chịu chút thương tích.