Ta bật cười trước niềm tin ấy, vỗ vào một bên giường:
“Chàng nghĩ rằng ngủ sớm sẽ khiến chúng ta dài lâu, hay nhìn nến cháy sẽ giúp chúng ta lâu bền hơn?”
Tô Cảnh Niên không tin vào tai mình, ngơ ngác nhìn ta, lắp bắp hỏi đầy thận trọng:
“Ngủ ở đây? Ta có được không?”
Ta cố nhịn cười, khẽ chớp mắt:
“Chàng có được hay không? Chàng còn hỏi ta sao?”
Không biết chữ nào đã chạm đến dây thần kinh của Tô Cảnh Niên, giữa ánh sáng mờ nhạt của nến đỏ, ta mê man và thực sự đã cùng chàng thức trọn đêm để canh đôi nến đó.
12
Sáng sớm hôm sau, Tô Cảnh Niên với khuôn mặt rạng rỡ, nắm tay ta tiến cung tạ ơn. Vừa hay lại gặp Lục Cảnh Luân và Lâm Nhược Vũ cũng đến để tạ ơn.
Phụ hoàng và mẫu hậu đã sớm nghe về chuyện nhầm kiệu hoa ngày hôm trước, nhưng cả hai người đều chọn cách phớt lờ, chỉ nói vài câu đại loại như “ý trời là vậy” rồi coi như mọi chuyện đã êm xuôi.
Về phần Lục Cảnh Luân và Lâm Nhược Vũ, cả hai đều trưng ra vẻ mặt ảm đạm, không hề có chút nào giống cặp tân hôn hạnh phúc.
Ta cảm thấy kỳ lạ, mặc dù Lục Cảnh Luân chân đã bị què, nhưng hai người cuối cùng cũng nên duyên phu thê, nay ước nguyện đã thành, cớ sao vẫn không vui như thế?
Nhìn thấy thần sắc uể oải với đôi mắt thâm quần của hai người bọn họ, ta không khỏi suy đoán, chẳng lẽ đêm qua chiến sự cũng căng thẳng, khiến cả đêm không ngủ được?
Đến lúc dâng trà, Lâm Nhược Vũ vẫn giữ vẻ mặt sầu thảm, vì bối rối mà còn không cầm chắc chén trà, làm nước trà đổ hết lên tay áo nàng.
Thị nữ hầu trà sợ nàng bị bỏng, vội vàng kéo tay áo Lâm Nhược Vũ lên, và không ngờ vết chu sa đỏ thẫm trên tay nàng cũng bị lộ ra rõ ràng.
Hai người bọn họ còn chưa động phòng?
Ta sững sờ, không kìm được mà liếc nhìn cái chân què của Lục Cảnh Luân. Chẳng lẽ sau khi chân mất cảm giác, thứ kia cũng không dùng được nữa?
Sau đó, suy đoán của ta hóa ra lại đúng.
Mặc dù Lục Cảnh Luân đã cố gắng che giấu, nhưng lời đồn từ Thái y viện vẫn lan truyền ra ngoài rằng Lục tướng quân quả thực “không lên được”.
Vài ngày sau, thám tử báo lại rằng, sau khi phát hiện bản thân không còn khả năng, Lục Cảnh Luân càng trở nên nóng nảy, thậm chí còn ra tay đánh Lâm Nhược Vũ.
Hóa ra, cuộc hôn nhân đầy mưu mô tính toán ấy chẳng hề tốt đẹp như họ tưởng!
13
Nửa tháng sau, dưới sự dẫn dắt khéo léo của ta, Kinh Triệu Doãn cuối cùng cũng đã phát hiện ra nhiều manh mối dẫn về phủ của Lục Cảnh Luân.