1.
Cuộc gọi của Thẩm Khánh Duy chẳng những không khiến tôi an lòng, mà ngược lại, càng khiến linh cảm bất ổn trong tôi lớn dần lên.
Căn hộ học khu ấy tuy đã cũ, nhưng tọa lạc đúng vị trí đắc địa nhất quận, được xem là “chìa khóa vàng” để vào thẳng trường tiểu học trọng điểm. Những căn tương tự quanh đó, dù có tiền cũng khó mà mua được, vậy anh ta lấy đâu ra khả năng đổi sang căn lớn hơn? Còn nói là làm thủ tục gấp?
Tôi chợt nhớ lại tuần trước, Thẩm Khánh Duy từng cau có nói một câu đầy ẩn ý: “Em giữ cái nhà đó kỹ vậy, phòng ai chứ? Mình là người một nhà mà.”
Anh ta không hiểu, điều tôi cố giữ, chưa bao giờ là cái căn hộ đó. Mà là con đường lui – và cảm giác an toàn ít ỏi còn sót lại trong cuộc hôn nhân này.
Tôi lập tức đổi hướng, quyết định không chạy thẳng đến trung tâm đăng ký nhà đất nữa, mà lái xe vòng về khu căn hộ để hỏi trực tiếp văn phòng quản lý.
Xe vừa dừng trước cửa phòng dịch vụ, tôi đã thấy nơi đó chật kín người. Gần ngày khai giảng, đúng là cao điểm xử lý hồ sơ chuyển trường, tạm trú.
Tôi len lỏi qua hàng người đông nghịt, đến thẳng quầy tiếp tân, đưa chứng minh nhân dân ra.
“Chào anh, tôi là chủ căn hộ 1505, đơn nguyên 1, tòa 1. Tôi cần kiểm tra thông tin cập nhật quyền sở hữu.”
Nhân viên trực quầy không thèm ngẩng đầu, liếc tôi với vẻ cáu kỉnh: “Chị này, chị vừa xác nhận khuôn mặt, cập nhật xong thông tin rồi còn gì. Sao quay lại làm gì nữa? Bên em đang bận lắm!”
Tôi chợt thấy lòng mình lạnh toát: “Tôi vừa xác nhận? Khi nào vậy ạ?”
“Cách đây đúng năm phút.” Anh ta khoát tay, giọng đầy mất kiên nhẫn. “Cô Cố vừa làm xong thủ tục chuyển nhượng, đã nhận diện khuôn mặt và ký xác nhận đầy đủ. Chị còn hỏi gì nữa?”
Tôi sững người.
Cô Cố?
Nhưng tôi họ Dương cơ mà.
Tim như bị ai bóp chặt, tôi lập tức lên tiếng: “Tôi mới là chủ căn hộ! Tôi họ Dương, tôi không hề làm bất kỳ thủ tục gì cả!”
Giọng tôi cao vút vì căng thẳng, khiến không ít người xung quanh bắt đầu ngoái nhìn.
Lúc này nhân viên kia mới chịu nhìn kỹ tôi, ánh mắt không giấu được vẻ khó chịu: “Hệ thống ghi rất rõ, hiện tại người đứng tên là cô Cố Thiến Thiến và anh Thẩm Khánh Duy . Hai người họ là vợ chồng. Nếu chị không phải là người liên quan thì đừng gây rối nữa, bên tôi bận lắm. Không thì tôi phải gọi bảo vệ đấy!”
Từng chữ Cố Thiến Thiến và Thẩm Khánh Duy , lại còn là vợ chồng…
Tôi đứng sững như hóa đá. Một tiếng nổ ùng oàng vang lên trong đầu. Tôi gần như không cảm nhận được gì nữa ngoài cảm giác nghẹt thở đang dâng lên từng đợt.
Thiến Thiến — chính là chị dâu góa chồng của Thẩm Khánh Duy .
Toàn thân tôi lạnh toát như bị dội cả xô băng xuống gáy.
Tôi vừa định đập bàn yêu cầu xem hợp đồng thì ngoài sảnh bỗng xôn xao.
Một chiếc BMW mới cáu vừa dừng lại. Biển số xe ấy là tôi đích thân chọn, là món quà sinh nhật tuổi ba mươi tôi tự thưởng cho chính mình sau nhiều năm chắt chiu.
Cửa xe mở ra. Thiến Thiến bước xuống, trên người là bộ váy tinh xảo, tay xách chiếc túi hàng hiệu mới nhất vừa lên kệ.
Vừa nhìn thấy tôi đứng ở quầy lễ tân, nụ cười trên môi cô ta lập tức cứng đờ, trong mắt lóe lên một tia hoảng loạn.
“Ơ... em? Em đến đây làm gì vậy?” Cô ta lập tức bước tới, vẻ mặt gượng gạo, giọng nói chẳng hề tự nhiên.
Tôi nhìn thẳng vào cô ta, giọng lạnh đến rợn người:
“Cô gọi ai là em? Thiến Thiến, cô nói rõ cho tôi biết: vì sao nhà của tôi lại đứng tên cô? Và từ khi nào Thẩm Khánh Duy trở thành chồng cô?”
Không gian lập tức tĩnh lặng như bị đóng băng.
Tất cả ánh mắt xung quanh đều hướng về phía chúng tôi.
Sắc mặt Thiến Thiến trắng bệch, khóe mắt đỏ lên ngay tức khắc, trông chẳng khác gì bị oan uổng lắm.
“Em hiểu lầm rồi...” Cô ta nghẹn giọng, “Lỗi ở chị... con gái chị sắp vào tiểu học mà hộ khẩu chưa chuyển được. Anh Duy thấy tội nên bảo chị ở nhờ cho tiện làm hồ sơ.”
“Còn chiếc xe này... anh ấy bảo nhà có dư, cho chị mượn tạm để đưa đón con đi học... Chị không ngờ em lại giận đến vậy...”
Vừa nói, nước mắt cô ta vừa tuôn ra như mưa xuân, dáng vẻ yếu mềm khiến người ngoài nhìn vào dễ mềm lòng.
Lập tức, ánh mắt đám đông xung quanh đổi chiều.
“Ra là chị em họ hàng, ở nhờ tí thôi mà làm lớn chuyện…”
“Trông sang vậy mà lòng dạ chật hẹp thật.”
“Ghen tuông thôi, chắc sợ bị cướp chồng…”
Những lời xì xào ấy như từng gáo nước bẩn hắt thẳng vào mặt tôi.
Nhưng tôi chỉ bật cười.
“Nhà tôi mua, cô dựa vào cái gì mà ở nhờ? Có trả tôi đồng nào chưa? Cô từng hỏi qua ý tôi chưa?”
Tôi không buồn nhìn đám người đang bàn tán, quay sang nhân viên quản lý, giọng không chút nể nang:
“Làm ơn lập tức đưa hợp đồng chuyển nhượng ra đây. Tôi nghi ngờ có dấu hiệu gian lận trong hồ sơ này.”