Đêm hôm tụ họp sau lễ tốt nghiệp cấp ba, tôi uống say đến mức không nhớ gì cả.
Lúc tỉnh lại, bên cạnh tôi nằm một người.
Là Lục Dực Thâm.
Người con trai mà tôi đã thầm thích suốt ba năm trời.
Lễ khai giảng đại học, anh ấy là đại diện tân sinh viên phát biểu trên sân khấu. Dưới ánh đèn rực rỡ, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía anh.
Còn tôi ngồi dưới khán đài, co người lại như thể muốn trốn đi.
Tôi thề sẽ quên đêm đó, và coi anh như người xa lạ cả đời.
Cho đến khi anh chặn tôi sau cánh cửa ký túc xá, hơi thở ấm nóng phả vào tai tôi.
Anh khẽ cười.
“Chạy gì chứ?”
“Đêm đó vừa khóc vừa gọi tôi là anh trai, không phải em sao?”
【1】
Phòng KTV đêm tụ họp tốt nghiệp vô cùng ồn ào.
Tôi co ro trong góc, giả vờ nghịch điện thoại, ánh mắt lại không kìm được nhìn về phía trung tâm đám đông – nơi có Lục Dực Thâm.
Anh mặc một chiếc áo thun trắng, tựa vào quầy chọn bài hát, một tay đút túi, tay còn lại lắc nhẹ ly rượu.
Anh là nhân vật phong vân của khối chúng tôi – gia thế tốt, ngoại hình nổi bật, thành tích học tập lại xuất sắc đến khó tin.
Còn tôi, chỉ là Tô Niệm – một học sinh hết sức bình thường trong lớp.
Không ai biết, tôi đã thầm yêu anh suốt ba năm.
Cuốn sổ tay của tôi, kín đặc những dòng viết tên anh.
“Niệm Niệm, ngẩn người gì thế? Vào chơi xúc xắc đi!”
Một bạn học kéo tôi vào vòng chơi.
Tôi không thể từ chối, đành cắn răng tham gia.
Vận may cực kỳ tệ, tôi uống hết ly này đến ly khác.
Bia, rượu vang, rượu ngoại.
Rất nhanh, mọi thứ trước mắt bắt đầu quay cuồng.
Tôi chỉ nhớ có người đỡ tôi dậy, nói sẽ đưa tôi lên phòng khách sạn tầng trên nghỉ ngơi.
Tỉnh lại lần nữa, đầu tôi đau như muốn nổ tung.
Trần nhà xa lạ, căn phòng xa lạ, và… người đàn ông nằm cạnh tôi.
Tôi cứng đờ quay đầu lại, nhìn thấy Lục Dực Thâm.
Anh nằm nghiêng, cánh tay vắt ngang eo tôi, tóc rối bù, đang nhìn tôi chăm chú.
“Ầm” một tiếng, những ký ức hỗn loạn đêm qua ập về.
Tôi… lại cùng Lục Dực Thâm…
Đầu óc trống rỗng.
Tôi bật dậy, kéo chăn ra, những vết bầm xanh tím khắp người đập vào mắt khiến tôi nhức nhối.
Xong rồi.
Điểm kết thúc của mối tình đơn phương lại là một khởi đầu thê thảm thế này.
Lục Dực Thâm cũng ngồi dậy, anh day day trán, giọng khàn khàn.
“Em…”
“Xin lỗi!”
Tôi không dám nhìn anh, cuống cuồng nhặt quần áo dưới đất mặc vào.
Giọng tôi run như sắp khóc.
“Tôi… tôi uống nhiều quá, không phải cố ý.”
Sau lưng không có tiếng trả lời.
Nhưng tôi có thể cảm nhận được anh đang nhìn tôi, ánh mắt ấy như đóng đinh vào lưng tôi.
Tôi càng hoảng hơn, cài cúc cũng sai mấy lần.
Mặc xong quần áo, tôi móc hết tiền mặt trong ví ra, năm sáu trăm tệ, tay run run đặt lên tủ đầu giường.
“Cái này… đưa anh.”
Đó là cách duy nhất tôi nghĩ ra để bù đắp.
Sau đó, tôi không ngoảnh đầu lại, lao thẳng ra khỏi phòng.
Phía sau vang lên một tiếng cười khẽ, đầy giễu cợt.
Tôi không dám quay đầu.
Tôi sợ chỉ cần quay lại, mối tình thầm lặng suốt thời thanh xuân này… sẽ thật sự biến thành một trò cười.
【2】
Tôi tưởng đêm đó là lần cuối cùng tôi và Lục Dực Thâm có bất kỳ giao điểm nào.
Tôi cố tình đăng ký vào Đại học A – một ngôi trường cách nhà rất xa.
Nhưng số phận luôn thích trêu người.
Trong lễ khai giảng, MC đọc: “Tiếp theo, xin mời đại diện tân sinh viên – bạn học Lục Dực Thâm lên phát biểu.”
Tôi đang ngồi gục đầu trong góc hội trường, lơ mơ buồn ngủ thì cái tên đó khiến tôi bừng tỉnh.
Tôi ngẩng đầu thật nhanh, bóng dáng quen thuộc ấy đang bước lên bục.
Dưới ánh đèn sân khấu, anh ấy thu hút mọi ánh nhìn.
Xung quanh, các nữ sinh bắt đầu xì xầm.
“Ôi, đẹp trai quá! Là sinh viên năm nhất như mình à?”
“Không phải đâu, là đàn anh trực hệ, nghe nói điểm thi đại học cao lắm, được trường đặc cách tuyển thẳng luôn đấy.”
“Trời ơi, vừa có nhan sắc lại vừa có tài…”
Tôi cúi đầu, vùi mặt vào cánh tay, chỉ mong có thể biến mất khỏi thế gian này.
Sao lại trùng hợp đến vậy?
Sao anh ấy lại có mặt ở đây?
Trong suốt một tháng tiếp theo, tôi sống trong cảnh thấp thỏm lo sợ.
Tôi ghi nhớ lịch học của anh, dò ra các căn tin và sân thể thao anh hay lui tới, sau đó khéo léo tránh hết tất cả những nơi đó.
Nhưng Đại học A cũng chỉ lớn đến vậy thôi.
Chiều hôm đó, tôi cùng bạn cùng phòng đến thư viện, vừa đến dưới tầng thì bắt gặp Lục Dực Thâm cùng nhóm bạn bước ra.
Anh mặc một bộ đồ thể thao màu đen, dáng người cao ráo, nổi bật giữa đám đông.
Tim tôi lỡ một nhịp, theo phản xạ định quay người đi.
“Niệm Niệm, cậu nhìn gì thế?” – bạn cùng phòng kéo tay tôi, “Đi thôi.”
Tôi đành cứng người, cúi gằm mặt bước nhanh, dùng mái tóc che đi khuôn mặt.
Chúng tôi lướt qua nhau như hai người xa lạ.
Tôi ngửi thấy mùi xà phòng dịu nhẹ trên người anh, y hệt mùi hương đêm đó.
Lòng bàn tay tôi bắt đầu toát mồ hôi, bước chân cũng vội vã hơn.
“Đợi chút.”
Một giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng.
Cơ thể tôi cứng đờ.
Là anh.
Bạn cùng phòng quay lại: “Anh gọi bọn em à?”
Tôi cảm giác được ánh mắt anh đang dừng lại trên người mình.
Tôi cúi gằm, không dám nhúc nhích.
Vài giây im lặng trôi qua, dài đằng đẵng.
Rồi tôi nghe thấy Lục Dực Thâm khẽ cười một tiếng.
“Không có gì, nhận nhầm người thôi.”
Tôi thở phào, kéo bạn cùng phòng chạy đi.