"Chỉ vì Tử Thiện thôi cũng được. Em cũng không muốn con lớn lên trong một gia đình không trọn vẹn đúng không?"
Tôi bế Tử Thiện, im lặng đi qua người anh ta.
Về đến nhà ba mẹ, tôi kể lại toàn bộ sự việc.
Ba tôi tức giận đến mức đòi đi tìm Thiệu Trạm tính sổ, bị mẹ tôi ngăn lại.
Mẹ ôm tôi, khóc vì thương con.
"Con đừng sợ, ly dị đi. Loại đàn ông này, mình không cần! Ba mẹ sẽ ở bên con cả đời!"
Tối hôm đó, tôi nhận được một đoạn tin nhắn dài từ Thiệu Trạm.
Văn vở đầy cảm xúc, ôn lại chuyện xưa, thú nhận lỗi lầm, thề thốt sẽ cắt đứt với người phụ nữ kia, cầu xin tôi cho anh ta một cơ hội nữa.
Tôi không trả lời.
Hôm sau, tôi phát hiện tất cả tài khoản ngân hàng chung của chúng tôi đã bị đóng băng.
Ngay sau đó, điện thoại tôi liên tục nhận được những cuộc gọi từ số lạ, toàn là những lời tục tĩu, bẩn thỉu, không thể nghe nổi.
Trong giới bạn bè của chúng tôi, cũng bắt đầu râm ran những tin đồn xấu về tôi.
Nói tôi trầm cảm sau sinh, tinh thần bất ổn, suốt ngày nghi thần nghi quỷ, khiến Thiệu Trạm không thở nổi.
Thiệu Trạm cố tình xây dựng hình tượng một người đàn ông yêu thương gia đình, nhưng lại bị người vợ điên cuồng dày vò đến mức không còn lối thoát, trở thành nạn nhân đáng thương trong mắt người ngoài.
5.
Đối mặt với sự công kích dư luận và phong tỏa tài chính từ phía Thiệu Trạm, tôi hoàn toàn không hoảng loạn.
Tôi lập tức đổi số điện thoại, cắt đứt tất cả những mối quan hệ xã giao không cần thiết.
Về tiền bạc, ngoài khoản hồi môn một trăm năm mươi triệu mà ba mẹ tôi tặng, tôi còn có một căn hộ nhỏ được thanh toán toàn bộ, luôn đứng tên tôi và đang cho thuê.
Tiền thuê đủ để tôi và Tử Thiện sống qua ngày.
Tôi chỉ cần bình tĩnh thu thập chứng cứ, chờ đợi thời cơ thích hợp nhất.
Một tuần sau, một người bạn học đại học — hiện đang làm biên tập viên cho tạp chí thời trang — bất ngờ nhắn tin cho tôi:
【Tĩnh Tĩnh, cậu và Thiệu Trạm… vẫn ổn chứ?】 Kèm theo một icon rụt rè.
Tôi nhắn lại: 【Có chuyện gì sao?】
Cô ấy nhanh chóng gửi cho tôi một tấm ảnh.
Trong ảnh là khung cảnh một nhà hàng cao cấp, Thiệu Trạm đang dịu dàng cắt bít tết cho một cô gái trẻ.
Cô ta có vẻ ngoài trong sáng, mặc váy trắng, trong ánh mắt toát ra sự đắc ý.
Bạn tôi nói: 【Hôm qua tớ đi phỏng vấn tình cờ thấy. Anh ta... có vẻ rất cưng chiều cô ấy. Trong giới đang đồn ầm lên, nói cô ta là người mới của anh ta, chuẩn bị được “nâng thành chính thất” rồi.】
【Chính thất?】 Tôi gõ ra hai chữ.
【Ừ. Nghe nói cuối tuần tới Thiệu Trạm sẽ tổ chức một bữa tiệc sinh nhật cực lớn cho cô ấy tại biệt thự Hồ Bán Nhất. Mời rất nhiều đối tác làm ăn, nói là sẽ chính thức giới thiệu cô ấy với tất cả mọi người.】
Chính thức giới thiệu với mọi người.
Anh ta định ép tôi công nhận vị trí của người phụ nữ kia, muốn biến cuộc ngoại tình bẩn thỉu thành “tình yêu không có lỗi”.
【Tĩnh Tĩnh, đừng bốc đồng nhé.】
Bạn tôi có vẻ nhận ra sự im lặng của tôi, liền cẩn thận khuyên thêm một câu.
Tôi khẽ cười, nhắn lại: 【Yên tâm, tớ sẽ không bốc đồng.】
Tôi cúp máy, mở máy tính tra cứu toàn bộ thông tin liên quan đến khu biệt thự Hồ Bán Nhất.
Sau đó, tôi gọi điện cho một người bạn làm thám tử tư.
Giúp mình điều tra mấy việc. Thứ nhất, xác nhận chủ sở hữu căn biệt thự Hồ Bán Nhất. Thứ hai, toàn bộ dòng tiền của công ty Thiệu Trạm trong vòng một năm gần nhất, tập trung vào các khoản chi lớn. Thứ ba, toàn bộ lý lịch của Hứa Nhược.
Cuối cùng, giúp mình kiếm một tấm thiệp mời tham dự bữa tiệc sinh nhật cuối tuần tới tại biệt thự Hồ Bán Nhất.
Cúp máy xong, tôi bước vào phòng của Tử Thiện.
Con đang yên lặng vẽ tranh. Trên giấy là cảnh tôi và con cùng thả diều trong công viên.
" Mẹ"
Thằng bé ngẩng đầu lên, đôi mắt lấp lánh: "Ba khi nào đón mẹ con mình về nhà vậy ạ? "
Tôi ngồi xổm xuống, xoa đầu con.
"Tử Thiện, mẹ sắp dẫn con đến sống ở một ngôi nhà mới. Ở đó không có ba, nhưng sẽ hạnh phúc hơn rất nhiều. Con đồng ý không? "
Thằng bé ngơ ngác gật đầu, rồi dụi đầu vào lòng tôi.
"Chỉ cần được ở bên mẹ, nơi nào cũng là nhà. "
Mắt tôi cay xè.
Tối hôm tiệc sinh nhật diễn ra, tôi gửi Tử Thiện cho ba mẹ chăm giúp.
Tôi khoác lên người chiếc váy đỏ dài đã mua từ lâu nhưng chưa từng mặc.
Đó là món quà kỷ niệm năm năm ngày cưới mà Thiệu Trạm từng tặng tôi.
Anh ta nói tôi mặc màu đỏ như một ngọn lửa, có thể thiêu đốt anh ta.
Vậy hôm nay, tôi sẽ dùng ngọn lửa này thiêu rụi toàn bộ những gì anh ta đang có.
Tôi lái xe đến khu biệt thự Hồ Bán Nhất.
Trước cổng chật kín xe sang, bảo vệ mặc đồng phục đang kiểm tra thiệp mời.
Tôi đỗ xe ở xa một chút, chưa vội xuống xe.
Tôi lấy điện thoại ra, xem tài liệu cuối cùng mà thám tử gửi tới.
Căn biệt thự đó được mua vào nửa năm trước — đúng vào lúc Thiệu Trạm nói công ty cần xoay vòng vốn và rút từ tôi ba trăm triệu.