1.
Ba giờ sáng, tôi mất ngủ.
Nằm lăn qua lộn lại trên giường không tài nào chợp mắt, tôi đành cầm điện thoại lên, lướt vào một diễn đàn ẩn danh chuyên tám chuyện công sở.
Vừa mới nhấp vào, một tiêu đề đỏ chót, còn in đậm, đã lập tức hút trọn sự chú ý của tôi:
【Làm sao “xử đẹp” đồng nghiệp có “số đỏ” mà không để ai biết?】
Vốn đã không ngủ được, tôi bỗng nhiên càng tỉnh như sáo.
Cái quái gì đây, công sở bây giờ tiến hóa đến mức phải so độ “hợp phong thủy” rồi sao?
Tôi bấm vào xem, bài viết là của một ID tên “Lily Trong Mục Tiêu”, trong đó kêu ca than thở đủ điều.
Cô ta bảo mình có một đồng nghiệp, năng lực thì tầm tầm, chẳng có gì nổi bật, nhưng chỉ vì “số đỏ”, hợp mệnh hợp tuổi gì đó, mà được sếp mê tín cưng như trứng mỏng, hễ có chuyện tốt là y như rằng rơi vào tay người đó.
Cô ta muốn dạy cho đồng nghiệp kia một bài học, nhưng chưa nghĩ ra cách, nên mới lên diễn đàn cầu cứu.
Có lẽ mọi người đều tưởng chủ thớt đang đùa giỡn, nên các kế sách đưa ra đủ trò quái đản.
Nào là “chôn hình nhân thế mạng dưới bàn làm việc của đồng nghiệp”, rồi “đổi chỗ ngồi phá phong thủy”, vân vân… đọc mà hoa cả mắt.
Tôi cười sướng rơn, nghĩ bụng đám cư dân mạng này không đi làm biên kịch đúng là uổng phí tài năng.
Đúng lúc đó, tôi thấy một câu trả lời được thả tim nhiều nhất.
【Chủ thớt không bảo sếp rất mê tín sao? Vậy chắc chắn ông ta sẽ có một món đồ quý giá nào đó, kiểu như mèo chiêu tài, cây phát lộc.Cô tìm cách phá hoại mấy thứ đó, rồi đổ tội cho đồng nghiệp kia. Sếp nổi giận là đạt được mục đích thôi.】
Đọc xong câu trả lời ấy, tôi cười đến lăn cả xuống giường, đang định chụp màn hình gửi cho cô bạn thân thì lại thấy chủ thớt hớn hở phản hồi:
【Ý kiến hay đấy! Sếp tôi có một con cá rồng quý hiếm, nuôi ngay trong văn phòng. Ngày mai tôi sẽ ra tay!】
Tôi tiện thể chụp luôn màn hình đoạn đối đáp này gửi cho bạn thân, cô ấy cũng phá ra cười ha hả, còn trêu tôi một trận.
【Tớ nhớ sếp các cậu cũng có một con cá quý mà, cẩn thận đấy, đừng để nói đến cậu nha hahaha.】
Tôi chỉ gửi lại một cái sticker, vừa cười vừa lắc đầu — chắc ai đó rảnh rỗi nên bịa chuyện cho vui thôi.
Tắt điện thoại, tôi quẳng chuyện này ra sau đầu, lăn ra ngủ một mạch.
Ai ngờ sáng hôm sau, tôi vừa ngồi xuống bàn làm việc chưa được bao lâu thì trợ lý của sếp – Kiều Lệ Lệ – bưng một bát thức ăn cá tanh nồng đến bên cạnh tôi.
“Cố Phán, hôm nay chị thấy khó chịu lắm, mùi tanh của đồ ăn cho cá này làm chị buồn nôn. Em giúp chị cho cá của Tổng giám đốc Vương ăn được không?”
Trên mặt cô ta vừa có vẻ thành khẩn, vừa phảng phất nét khó chịu không chịu nổi.
Tôi vừa định gật đầu đồng ý, thì bài đăng tối qua bỗng chốc ùa về trong đầu.
Tên ID trên bài viết, lời nhắc đùa đùa của cô bạn thân, và bát thức ăn cá trước mắt, thay nhau hiện ra như một bộ phim tua nhanh.
Một luồng lạnh lẽo từ gót chân xông thẳng lên đỉnh đầu. Tuyệt đối không thể đồng ý!
Dù chưa thể khẳng định chắc chắn Kiều Lệ Lệ chính là “Lily Trong Mục Tiêu”, nhưng đề phòng vẫn hơn.
Tôi nở một nụ cười hoàn hảo, nhìn thẳng vào cô ta, giọng nhẹ tênh:
“Không được đâu nhé.”
Sắc mặt Kiều Lệ Lệ thoáng chốc đông cứng.
Tôi nhìn cô ta, nói rành rọt từng chữ:
“Tổng giám đốc Vương đã dặn kỹ rồi, con cá rồng quý của ông ấy ngoài ông ấy ra, chỉ có cô – trợ lý của ông – mới được cho ăn. Người khác tuyệt đối không được chạm vào.”
Tôi ngừng một nhịp, rồi chậm rãi tiếp lời:
“Lỡ có chuyện gì xảy ra, trách nhiệm này tôi không gánh nổi. Lệ Lệ, tốt nhất cô nên tự đi mà làm, dù sao đây cũng là việc Tổng giám đốc trực tiếp giao cho cô.”
2.
Kiều Lệ Lệ đứng sững nhìn tôi một lúc lâu, cuối cùng mới nghiến răng bật ra mấy chữ:
“Được, tôi tự đi.”
Cô ta xoay người, động tác vừa nhanh vừa cứng, bưng bát thức ăn cá, giày cao gót nện “cộp cộp cộp” xuống sàn, chỉ nghe tiếng bước chân thôi cũng đủ biết cô ta đang bực đến mức nào.
Tôi thong thả nhấp một ngụm trà, thở phào một hơi thật dài. Xem như qua cửa này rồi, chắc sẽ không sao đâu.
Giờ nghỉ trưa, không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lại mở bài đăng tối qua ra.
Chỉ thấy “Lily Trong Mục Tiêu” vừa cập nhật thêm một dòng mới:
【Cái con nhỏ đó cảnh giác quá cao, thẳng thừng từ chối yêu cầu nhờ nó cho cá ăn.】
Đọc đến đây, lông mày tôi khẽ giật. Sáng nay tôi mới từ chối, trưa đã có cập nhật ngay — gần như chắc chắn “Lily Trong Mục Tiêu” chính là Kiều Lệ Lệ.
Bên dưới, cư dân mạng hóng hớt lập tức ùa vào bình luận:
【Chủ thớt kể kỹ đi, sao lại thất bại?】【Tôi đã nói chiêu này không ổn mà, vô duyên vô cớ nhờ người ta làm việc, dễ bị nghi lắm.】【Nói mới nhớ, sao chủ thớt lại ghét đồng nghiệp kia dữ vậy?】