1
Từ nhỏ, ba mẹ đã thường xuyên nói với tôi rằng sau này khi tôi lấy chồng thì không cần phải lo cho họ nữa.
Họ cũng hay bảo không muốn tôi quay về làm phiền.
Tôi cứ ngỡ đó chỉ là cách họ không biết bày tỏ tình yêu thương.
Tưởng rằng ý họ là mong tôi sống tốt cuộc đời mình, không phải lo lắng cho họ.
Là con gái duy nhất trong nhà, tôi chưa bao giờ nghĩ bố mẹ lại phòng bị với chính mình.
Thế nhưng hôm nay, tôi mới vỡ lẽ.
Tôi trúng số, giải thưởng một trăm triệu, sau khi đóng thuế còn tám mươi triệu.
Chuyện vui như “bánh từ trên trời rơi xuống” thế này, phản ứng đầu tiên của tôi là muốn chia sẻ với ba mẹ.
Nhưng trước khi nói, tôi tiện miệng hỏi:
“Ba mẹ, trong nhà giờ có bao nhiêu tiền tiết kiệm, con…”
Chưa kịp nói nốt “con vừa trúng số” thì ba đã lạnh giọng cắt ngang:
“Hỏi cái đó làm gì?”
Chịu không nổi ánh mắt cảnh giác như nhìn kẻ trộm, tôi bắt đầu bực bội, mặt cũng sa sầm lại.
Mẹ thấy thế thì phụ họa:
“Con gái hỏi làm gì, tiền tụi ta không đến lượt con quản. Dù có chế//t, tài sản cũng không thuộc về con.”
Tôi không cam lòng, nghĩ họ đùa nên cười gượng:
“Ba mẹ nói gì thế, con là con gái duy nhất của ba mẹ, tài sản không để lại cho con thì để cho ai?”
Ai ngờ mẹ lại dội thêm gáo nước lạnh:
“Ba mẹ đâu có ngu. Con gái đi lấy chồng là thành người ngoài.
Tiền này sau này để lại cho anh họ con, dù sao đàn ông mới là gốc rễ của gia đình.”
Cả người tôi lạnh buốt như bị dội nước đá.
Tôi còn định nói thêm thì bị ba tát một cái trời giáng, đầu óc choáng váng:
“Đồ con bất hiếu! Hỏi đông hỏi tây, có phải mong tao chế//t sớm để lấy tiền không?
Nói thẳng cho mày biết, tiền của tao một xu cũng không đến lượt mày.”
Đến lúc đó tôi mới tin, họ hoàn toàn nghiêm túc, không hề nói đùa.
Nén chua xót trong mắt, tôi gằn giọng hỏi:
“Nếu đã coi con gái vô dụng như vậy, sao ba mẹ không sinh thêm con trai?”
Ba như bị chạm nọc, mặt mày méo mó.
Mẹ ngập ngừng nhìn ba một cái, rồi cầm chày cán bột đập mạnh vào lưng tôi.
Lưng tôi bỏng rát, đau đến co rúm lại nơi góc bàn.
Mẹ nhìn tôi mà không một chút thương xót, chỉ thất vọng:
“Mày nói linh tinh gì thế? Nuôi mày lớn từng này, giờ cánh cứng cáp rồi, bắt đầu tính toán tài sản của tụi tao à?”
Tức quá, tôi lao về phòng, khóa chặt cửa.
Ngoài kia, họ vẫn mắng chửi không ngừng.
“Đồ sao chổi, đồ đê tiện, đồ ăn hại…”
Từng lời nhơ nhuốc thốt ra từ miệng chính cha mẹ ruột.
Từ nhỏ đến lớn, họ luôn nói: “Nếu mày là con trai thì tốt biết mấy.”
Tôi thừa biết họ muốn có con trai.
Nhưng từng nghĩ, chừng ấy năm trôi qua, họ đã không còn chấp nhặt.
Ít nhất tôi là đứa con duy nhất, họ cũng nên yêu thương tôi chứ.
Tôi không buồn nghe thêm tiếng chửi ngoài cửa nữa.
Chỉ lặng lẽ nhìn tám mươi triệu trong tài khoản, đắn đo hồi lâu.
Cuối cùng, tôi quyết định tạm thời không nói với họ.
2
Nào ngờ, hôm sau họ đã gọi anh họ và dì đến.
Định sang tên căn nhà hiện tại cho anh họ làm nhà tân hôn.
Nhà này nói lớn không lớn, nhỏ không nhỏ, vừa đủ ba người chúng tôi ở.
Tôi hỏi:
“Ba mẹ chuyển nhà cho anh họ, sau này chúng ta ở đâu?”
Ba cáu gắt:
“Ba mẹ vẫn ở đây, con thì sớm muộn cũng gả đi, dọn sớm hay muộn khác gì đâu.”
Nói trắng ra là muốn đuổi tôi đi.
Tôi liếc nhìn anh họ đang nằm trên sofa, mải mê chơi game.
Tiếng “DEFEAT” vang lên cùng một câu chửi thề.
Gần ba mươi tuổi mà như trẻ con, hễ không được như ý là ném điện thoại rầm xuống bàn kính, giận dữ quát:
“Xong chưa hả? Nhà có đưa cho tôi không? Nhanh lên, tôi còn phải lên rank!”
Ba tôi gần như khúm núm lấy lòng:
“Thiên Tứ à, yên tâm đi, nhà này chắc chắn là của con. Sau này con phải gọi ta là ba, biết chưa?”
Anh họ lườm một cái, chẳng buồn mở miệng.
Dì nháy mắt ra hiệu, anh ta mới miễn cưỡng buông một câu:
“Biết rồi, ba…”
Ba tôi cười ngoác miệng, hệt như được ban phúc, nhìn anh họ đầy yêu thương.
Không hề do dự, ông cầm bút định ký tên vào giấy tặng nhà.
Tôi giật lấy bút, hét lên:
“Nếu hôm nay ba ký, từ nay chúng ta cắt đứt quan hệ cha con!”
Anh họ thấy tôi gào thét, lại càng hăng má//u.
Anh ta lặp lại chiêu cũ từ bé, nịnh bợ ba tôi:
“Ba, con gái thì có ích gì. Sau này có con trai, con lo cho ba là được rồi.”
Trong tiếng gọi “ba” liên hồi, ba tôi hoàn toàn mê muội.