5.
Liễu Y Y khoác một thân y phục trắng tang, dáng vẻ như hoa lê đẫm lệ, lao thẳng vào linh đường.
Nàng ta không thèm nhìn ta lấy một lần, vừa tới nơi đã nhào tới bên quan quách, gào khóc thê thiết.
“Vương gia!”
“Vương gia của ta ơi!”
“Sao ngài lại nỡ rời bỏ thiếp như vậy…”
“Bỏ lại một mình Liễu Y Y, sau này thiếp biết sống làm sao đây…”
Nàng khóc đến mức chân tình tha thiết, người không biết chuyện e rằng sẽ tưởng nàng mới là người chưa chồng mà goá bụa.
Không được rồi.
Biểu tỷ à, ngươi làm thế chẳng phải là lấn phần của ta sao!
Ta cũng vội vàng gào khóc theo, vừa khóc vừa đốt người giấy “biểu tỷ”.
“Vương gia ơi, ngài đi rồi, ai kiếm bạc cho ta đánh bài… à không, ai thay ta trông nom cửa tiệm đây!”
“Ngài đi rồi, còn ai cùng biểu tỷ mỗi ngày diễn mấy màn tình cảm ngay trước mặt ta nữa!”
“Vương gia của ta ơi, ngài mau quay về đi!”
Ta vừa lau nước mắt, vừa lén lút quan sát sắc mặt mọi người xung quanh.
Rất tốt.
Ai nấy đều nhìn ta bằng ánh mắt bi thương, như vậy chứng tỏ… ta khóc cũng khá ra dáng đấy chứ.
Liễu Y Y đôi mắt ngấn lệ, mang theo u oán liếc nhìn ta.
“Cách Vương phi khóc linh… quả thực rất khác người.”
“Cũng phải thôi, giữa nàng và Vương gia chẳng qua chỉ là hôn sự do phụ mẫu định đoạt, sao sánh được với tình nghĩa lớn lên từ thuở nhỏ của chúng ta…”
“Nếu năm đó Vương gia không bị thương ở chân, gia đình lại không ngăn cản, người ở bên cạnh Vương gia hôm nay, vốn dĩ phải là ta…”
Ta gật đầu tán thành không chút do dự, lại tiện tay ném thêm một “biểu tỷ” người giấy vào chậu lửa.
“Biểu tỷ nói rất có lý.”
Liễu Y Y nhìn ta một cái đầy khó hiểu, giọng nói bỗng cao lên mấy phần.
“Nếu không phải nhà nàng khắp nơi rêu rao rằng nàng là ‘phúc tinh’, nàng dựa vào đâu mà có thể gả vào vương phủ?”
Ừm?
Nàng ta có ý gì đây?
Nàng muốn làm cho danh phận “phúc tinh” của ta sụp đổ sao?!
Không được! Ta vai không gánh nổi, tay chẳng xách nổi, sống an nhàn toàn nhờ vào cái nhân thiết này!
Ta vội nghiêm mặt, nghĩa chính từ nghiêm phản bác.
“Nhưng sau khi ta gả vào, Vương gia quả thực đã đứng dậy được mà!”
“Ta chính là phúc tinh!”
Liễu Y Y khoanh tay nhìn ta, cười lạnh đầy châm chọc.
“Nếu không phải năm đó ta chạy khắp nơi tìm danh y cho Vương gia, đặt nền móng từ sớm, chỉ dựa vào nàng…”
“Nói cho cùng, nếu nàng thật sự là phúc tinh, Vương gia sao lại đến mức ch/ế/t sớm như vậy?”
“Ta thấy nàng rõ ràng là tai tinh! Vương gia đáng thương kia, cứ thế bị nàng khắc ch/ế/t!”
“Vương gia ơi…”
“Ta… ta hận không thể theo Vương gia mà đi c/h/ế/t cho xong!”
6.
Câu cuối cùng của Liễu Y Y vừa rồi gào lên đặc biệt vang dội.
Ta đang đưa tay bỏ người giấy vào chậu lửa thì khựng lại, lập tức ngẩng phắt đầu lên.
Mặc cho trước đó nàng ta lải nhải những gì ta nghe chẳng hiểu mấy, nhưng câu này thì ta nghe rõ ràng rành mạch.
Nàng nói nàng nguyện ý gả sao?
Nàng nói nàng nguyện ý theo Vương gia đi ư?!
Ây da!
Đây đúng là tin vui động trời!
Ta bật dậy, kích động nắm chặt tay Liễu Y Y.
“Biểu tỷ! Lời này là thật sao?!”
“Biểu tỷ thật sự nguyện ý gả cho Vương gia nhà chúng ta sao?!”
“Quá tốt rồi! Vương gia nếu dưới suối vàng có linh, ắt hẳn sẽ mỉm cười nơi chín suối!”
Trong linh đường, yên lặng đến mức như c/h/ế/t.
Gương mặt như hoa lê đẫm lệ của Liễu Y Y lập tức cứng đờ, sắc mặt tái nhợt đi trông thấy.
Nàng ta như bị bỏng tay, mạnh mẽ hất tay ta ra, môi run rẩy.
“Ngươi… ngươi nói bậy bạ gì thế! Ta khi nào nói là muốn… muốn…”
“Sao lại không nói?”
Ta trợn to mắt, vẻ mặt thành khẩn đến cực điểm.
“Biểu tỷ vừa rồi chính miệng nói, ‘hận không thể theo Vương gia mà đi’! Mọi người đều nghe thấy cả rồi!”
“Phần thâm tình này của biểu tỷ, trời đất đều có thể làm chứng!”
Ta xoay người về phía quan quách, dùng hết sức lực bình sinh mà hô lớn.
“Vương gia! Ngài nghe thấy chưa?!”
“Biểu tỷ mà ngài ngày đêm nhớ nhung… nàng ấy nguyện ý rồi!”
“Nàng ấy nguyện ý xuống dưới bồi ngài đó!”
“Đây chính là hỉ tang đó, Vương gia ơi!”