1
“Ngày hôm nay, tôi – Bạch Kha – có hai chuyện muốn thông báo. Một, tôi chính thức cắt đứt quan hệ mẹ con với Dư Tú Hoa.
Hai…”
Bạch Kha quay đầu nhìn về phía cha mình và dì Trương.
“Tôi hy vọng cha tôi và dì Trương có thể đường đường chính chính bên nhau.”
Lời vừa dứt, cả khán phòng im phăng phắc, tiếng cười chúc mừng trước đó như đông cứng lại giữa không trung.
Tôi cảm thấy ngực nghẹn cứng, khó thở vô cùng.
Trên đỉnh sân khấu, tấm băng rôn treo cao lồng lộng dòng chữ:
“Chúc mừng thủ khoa tỉnh – bạn học Bạch Kha – với 703 điểm xuất sắc thi đỗ vào Đại học Thanh Hoa.”
Tựa như đang mỉa mai tôi.
Cha Bạch Kha và dì Trương – cô bảo mẫu năm xưa – còn đang kéo tay ngăn nó lại.
Nhưng nó chỉ nhìn chằm chằm vào tôi, không chút dao động.
Giữa ánh mắt ngỡ ngàng của bao người, dì Trương ôm mặt khóc chạy đi, chồng tôi nhìn tôi một cái rồi lập tức đuổi theo bà ta.
Còn con trai tôi thì đắc ý nhướn mày, nhả ra từng chữ đầy khinh bỉ:
“Dư Tú Hoa, bà thấy chưa? Bà không phải yêu tiền sao? Cả đời này bà cứ sống ch//ết với tiền đi. Loại người như bà, không xứng có được hạnh phúc.”
Tôi nhìn dáng vẻ đó của nó, chỉ thấy tay chân bủn rủn, đứng còn không vững.
Bạn thân tôi – Lưu Thiến – vội vàng chạy tới đỡ lấy tôi, rồi quay sang quát lớn:
“Bạch Kha, bà ấy là mẹ ruột của mày đấy! Mày còn là con người không? Gì mà yêu tiền? Mày mang trên người bao nhiêu thứ, từ đầu đến chân, thứ nào chẳng là do mẹ mày nai lưng kiếm tiền nuôi mày! Mày còn chút lương tâm nào không?!”
Bạch Kha đập bàn liên tục, giọng điệu càng lúc càng hỗn:
“Đó là bà ta đáng đời! Ai ép bà ta đi làm? Một người đàn bà chẳng biết yêu thương chồng, không biết dạy con, thì là loại đàn bà vô đức vô hạnh! Có người thay bà ta quan tâm chồng, chăm sóc con cái, bà ta không biết ơn thì thôi lại còn đuổi đi – chẳng phải tự bà ta chuốc lấy sao?!”
Tôi cúi đầu, thở thật sâu vài hơi.
Tôi biết tại sao hôm nay nó lại nổi khùng, lại cố tình làm tôi mất mặt trước bao người như thế.
Vì tôi đã đuổi người từng chăm sóc nó lớn lên – dì Trương.
2
Tôi và Bạch Giang khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng, làm trong ngành gia vị.
Hồi đầu chỉ chạy ba gác đi giao hàng cho các chợ.
Dần dần làm ăn khá lên, bắt đầu có đơn đặt từ các siêu thị lớn.
Lúc vừa sinh Bạch Kha, công ty mới chỉ bắt đầu, mà mỗi lần giao hàng cho siêu thị phải chất cả mấy container dài hai mét.
Thời đó thuê bốc vác một giờ mất 60 tệ, một container khoảng 200 thùng – tính ra là nguyên một ngày công.
Tiếc tiền, tôi và chồng đành tự làm.
Lúc đó, Bạch Giang sợ tôi mới sinh xong còn yếu, bảo tôi chỉ cần chất hàng xong thì về nhà nghỉ, để anh ấy đi giao hàng và bốc vác.
Nhưng thời gian dài làm việc quá sức, một lần anh ấy không cẩn thận bị cả thùng nước tương đổ xuống, gãy chân.
Lúc đó tôi phải một bên chăm con chưa đầy tháng, một bên ở bệnh viện chăm chồng, đồng thời vẫn phải lo cho công ty.
Quãng thời gian ấy, nghĩ lại tôi vẫn thấy đau đầu.
Dì Trương xuất hiện vào đúng lúc ấy.
Cô ta nhỏ hơn tôi hai tuổi, lấy chồng sớm, nhưng chồng là kẻ mê cờ bạc, cứ thua là đánh, đánh đến mặt mũi bầm dập chẳng dám về nhà, nửa đêm phải lang thang ngoài đường.
Ban ngày tôi bận đi tiếp khách, tối lại vội vàng đem cơm đến bệnh viện cho chồng, có lần gặp cô ấy ngồi bên vệ đường, tôi mới dừng lại hỏi chuyện.
Biết hoàn cảnh của cô ta, tôi thấy thương, nên hỏi cô có biết chăm con không, nếu có thì tôi trả tiền thuê về giúp trông con.
Thế là tôi đưa cô về nhà chăm Bạch Kha.
Cô ta đối xử với con rất tốt, tôi rất yên tâm.
Sau này khi biết chồng tôi bị tật chân, cô ta cũng chủ động lo việc chăm sóc anh.
Thật lòng mà nói, tôi biết ơn cô ta, công sức cô bỏ ra cho gia đình này không ít hơn tôi.
Nhưng điều đó không thể là cái cớ để cô ta lén lút qua lại với chồng tôi sau lưng tôi.
Cũng không thể là lý do để cô ta nhồi nhét vào đầu con trai tôi rằng mẹ nó chỉ yêu tiền, không yêu chồng con, là một người đàn bà độ/c ác vô tâm.
3
Tiệc tàn. Mọi người đã về hết.
Tôi tùy tiện ngồi xuống một chiếc ghế, châm điếu thu//ốc.
“Bạch Kha, con mười tám tuổi rồi, nên hiểu chuyện một chút. Mẹ biết mẹ có thể đã không chăm sóc cha con và con đủ chu đáo. Nhưng con phải rõ ràng hai điều.
Một, dì Trương qua lại với cha con sau lưng mẹ là sai – đó là phản bội.
Hai, dì ấy không nên nhồi vào đầu con những điều như ‘mẹ yêu tiền không yêu con’ – điều đó là đang chia rẽ tình cảm mẹ con ta.
Và đó là lý do mẹ đuổi bà ta đi.”
Bạch Kha cười khẩy, đầy khinh miệt:
“Dư Tú Hoa, bà nghĩ tôi không biết sao? Bà là ghen! Bà ghen vì dì Trương được cha tôi yêu, ghen vì bà ấy thân thiết với tôi hơn bà!”
Tôi hỏi lại:
“Vậy trong mắt con, việc dì Trương lén lút với cha con là đúng?”
Nó gằn giọng:
“Đó là báo ứng! Khi cha tôi gãy chân, u sầu, bà ở đâu?
Khi ông ấy cần chăm sóc, bà ở đâu?
Khi ông ấy phục hồi chức năng, cần động viên, bà ở đâu?!”
Bạch Kha càng nói càng kích động, tay chỉ thẳng vào mặt tôi.
Lưu Thiến giáng cho nó một cái bạt tai:
“Mày bị ngu à? Mẹ mày ở đâu? Mẹ mày ở trong kho khuân nước tương, mẹ mày đi tiếp khách đến chảy má//u dạ dày!
Còn cái bà bảo mẫu kia – nói vài câu an ủi, ở bên vài hôm là mày cảm động rơi nước mắt?
Nếu mẹ mày không đưa tiền, bà ta có là Bồ Tát giáng trần cũng không rảnh mà chăm cha con mày đâu!”
Bạch Kha trừng mắt đỏ rực nhìn tôi:
“Đừng có nhắc đến tiền! Hai người chỉ biết tiền tiền tiền! Dì Trương nuôi tôi lớn không phải vì tiền! Không phải ai cũng thực dụng như hai người!”
4
Thực dụng? Con trai tôi cho rằng tôi là kẻ thực dụng?
Tôi thực sự tự hỏi – tất cả những năm tháng vất vả kiếm tiền đó rốt cuộc là vì cái gì?
Tay cầm điếu thu//ốc run lẩy bẩy, tôi dập tắt rồi bước tới trước mặt con:
“Con trai à, cả đời mẹ liều mạng kiếm tiền là vì cái gì? Là vì muốn cho con một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Có thể trong quá trình ấy mẹ đã quên mất cảm xúc của con.
Nhưng con phải tin rằng – mẹ yêu con, và yêu cả cha con nữa.”