12
Sau khi để lại thẻ ở bệnh viện, tôi bắt đầu theo dõi chặt chẽ mọi giao dịch trong tài khoản đó.
Không phải vì tôi làm kinh doanh lâu nên đa nghi, mà là vì lần này Bạch Kha đổ bệnh quá kỳ quặc. Nhất là khi bà Trương đã chăm sóc nó bao năm, chưa từng để xảy ra chuyện gì cả.
Ra ngoài mới mấy ngày đã ngộ độc thực phẩm?
Tôi bắt đầu nghi ngờ bọn họ đang cấu kết để lừa tiền.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, ngay tối hôm đó đã quẹt mất hơn 200.000. Trong thẻ tôi để ở bệnh viện có đúng một triệu tệ.
Tôi muốn xem thử, chỉ một vụ ngộ độc thực phẩm, họ có thể tiêu hết bao nhiêu.
Sau đó, từng khoản từng khoản cứ thế bị trừ đi, cộng dồn lại hơn 500.000.
Tôi lập tức đến bệnh viện, yêu cầu in bảng chi tiết chi tiêu. Xem qua danh sách thuốc, tôi liền gọi cho một người quen cũ.
“Alo, lão Trần à, tôi muốn tố cáo. Tố ai hả? Tố Trương Xuân Hà. Tôi nghi bà ta buôn lậu thuốc.”
Chẳng bao lâu sau, lão Trần lái xe cảnh sát tới cổng bệnh viện cùng hai đệ tử của mình.
Xem xong bảng kê, lão hô lên một tiếng:
“Một vụ ngộ độc thực phẩm mà tiêu đến 700.000? Gan cũng lớn đấy!”
Ngay sau đó, ông mang theo bảng kê đến gặp trưởng khoa điều trị cho Bạch Kha.
Trưởng khoa tất nhiên không chịu đứng mũi chịu sào, nhanh chóng đưa ra cả đống bảng kê lẫn đoạn video trích xuất từ camera giám sát:
“Cô Dư, cảnh sát Trần, đây là danh sách thuốc do đội ngũ y bác sĩ của bệnh viện kê dựa theo bệnh tình của bệnh nhân Bạch Kha. Còn phần còn lại là các loại thuốc bổ hỗ trợ hồi phục sức khỏe — đều do người phụ nữ trong đoạn camera này yêu cầu kê thêm.
Y bác sĩ đã hỏi kỹ có cần lấy nhiều như vậy không, bà ta ba lần xác nhận, thậm chí còn ký tên vào bản cam kết. Ngoài ra, bà ta còn đi tìm nhiều bác sĩ khác để lấy thêm đơn thuốc, mỗi lần lấy vài liệu trình. Số tiền lớn như vậy cũng từ đó mà ra. Là bà ta yêu cầu chủ động, bệnh viện không liên quan.”
Lão Trần xác nhận toàn bộ thuốc đều do bệnh viện kê hợp lý và đều được Trương Xuân Hà lĩnh về. Sau đó, ông bảo tôi về chờ kết quả điều tra, họ sẽ tiến hành thu thập chứng cứ.
Sau một thời gian theo dõi và tới tận nơi xác minh, lão Trần gọi cho tôi.
“Xác nhận rồi. Chính là buôn thuốc. Bà ta có một đồng phạm tên Trương Quốc Phú. Đám khách mua thuốc cũng đã lần ra. Tổng cộng 600.000 tiền thuốc bán được 400.000, còn lôi theo một vụ cờ bạc.”
13
Toàn bộ chuyện Trương Xuân Hà làm, Bạch Giang và Bạch Kha đều không hề hay biết. Đến khi bà ta bị bắt ngay tại nhà, hai người họ còn chưa hiểu chuyện gì, vội vã chạy đến đồn cảnh sát để hỏi.
Đúng lúc đó, tôi cũng được lão Trần gọi đến để lấy lời khai. Vừa bước vào đã thấy hai cha con họ đang nổi điên trước quầy lễ tân.
“Không thể nào! Cảnh sát các anh nhất định bắt nhầm người rồi! Trương Xuân Hà sao có thể buôn lậu thuốc được chứ?!”
Anh cảnh sát trẻ trông khá mệt mỏi:
“Chứng cứ buôn lậu thuốc của Trương Xuân Hà đã rõ ràng, mời hai người về cho.”
Lúc này, Bạch Giang quay đầu thấy tôi, lập tức lao tới gào lên:
“Dư Tú Hoa! Có phải là cô giở trò không? Có phải cô thông đồng với người khác hại Xuân Hà không?! Cô đúng là đàn bà độc ác!”
Bạch Kha cũng lập tức hùa theo:
“Nhất định là bà ta làm!”
Tôi khoanh tay đứng đó, lạnh lùng nhìn hai cha con họ phát rồ.
Lão Trần nghe thấy ồn ào, từ trong phòng thẩm vấn đi ra.
“Cái gì mà om sòm vậy?”
Thấy Bạch Giang, ông quay sang hỏi tôi:
“Đây là chồng cô à?”
Tôi lắc đầu:
“Chồng cũ.”
Lão Trần gật đầu, chỉ tay vào Bạch Giang:
“Anh cũng phải lấy lời khai.”
Bạch Giang sững lại, khí thế hùng hổ ban nãy tan biến.
“Tôi… tôi đâu có phạm tội gì, sao phải lấy lời khai?”
Lão Trần bình thản nói:
“Vợ chồng Trương Xuân Hà – Trương Quốc Phú còn dính đến một vụ lừa đảo. Người bị hại chính là anh. Số tiền bị lừa là 2,8 triệu. Ngày xảy ra vụ việc là ****.”
Nghe đến đây, cả tôi cũng sững sờ — số tiền và mốc thời gian đó chẳng phải chính là khoản Bạch Giang từng nói là thua khi chơi chứng khoán mấy năm trước sao?
Rõ ràng Bạch Giang cũng nhớ ra, mặt cắt không còn giọt máu, lùi lại hai bước rồi ngồi bệt xuống sàn, miệng lẩm bẩm:
“Không thể nào… không thể nào… Xuân Hà không thể lừa tôi được…”
Lão Trần lại chỉ sang Bạch Kha:
“Cậu cũng phải lấy lời khai.”
Bạch Kha ngơ ngác hỏi:
“Chuyện này liên quan gì đến cháu?”
Lão Trần hừ lạnh:
“Cậu cũng là nạn nhân. Theo lời khai của Trương Quốc Phú, để moi tiền của Dư Tú Hoa, hắn và Trương Xuân Hà đã bỏ một lượng nhỏ thuốc chuột vào cơm cậu ăn, khiến cậu bị ngộ độc.”
Câu nói ấy khiến cả phòng chết lặng.
Người phụ nữ đó thật độc ác. Dám ra tay với cả con trai người ta, không sợ xuống tay quá mạnh khiến thằng bé mất mạng à?
14
Dù cảnh sát đã nói rõ ràng như thế, Bạch Giang vẫn chưa chịu tin nếu chưa được gặp Trương Xuân Hà.
Vài ngày sau, ông ta lại dẫn Bạch Kha đến công ty tìm tôi, nói muốn thuê luật sư bào chữa cho bà ta.
“Cô cũng biết chồng Xuân Hà là tên nghiện cờ bạc mà. Nhất định là ông ta uy hiếp cô ấy thôi!”
Lưu Thiến nghe mà trợn tròn mắt, suýt nữa đòi lôi cả hai ra ngoài nắng phơi cho tỉnh táo lại. Còn tôi thì chỉ cười nhẹ:
“Đợi thêm một chút.”
Nếu họ đã muốn biết sự thật đến thế, tôi sẽ để họ thấy rõ, thế nào gọi là lòng người nguội lạnh.
Rất nhanh sau đó, vụ án của Trương Xuân Hà được đưa ra xét xử công khai tại tòa án.
Trong buổi xét xử, thẩm phán lần lượt công bố toàn bộ tình tiết liên quan đến hành vi phạm tội của bà ta.
Ban đầu, Bạch Giang và Bạch Kha còn gắng gượng chịu đựng.
Nhưng đến đoạn:
“Căn cứ theo lời khai của bị cáo chính – Trương Quốc Phú, Trương Xuân Hà giả vờ nảy sinh tình cảm với Bạch Giang nhằm lấy lòng tin, sau đó dụ dỗ ông ta mua hàng hóa giả để chiếm đoạt tiền bạc…”
Bạch Giang không kìm được nữa, đứng bật dậy gào to:
“Không thể nào! Không thể nào!”
Còn Trương Xuân Hà thì cúi đầu, cả buổi không ngẩng lên, chưa từng nhìn ông ta lấy một lần.
Trên màn hình lớn sau lưng thẩm phán, phát lại đoạn video ghi lại cảnh bà ta đến nhà tôi xin tiền:
“Chỉ cần cô cho tôi 500.000 là được. Cô cũng không muốn cắt đứt với con trai mình đúng không? Tôi hứa sẽ tránh xa họ, vĩnh viễn không quay lại nữa.”