1
“Vãn Vãn, cố gắng lên, chúng ta sắp đến bệnh viện của mẹ con rồi, nhất định mẹ sẽ cứu được con.”
Ý thức tôi dần mơ hồ, bên tai chỉ còn tiếng gào khóc xé lòng của dì.
Trong lòng tôi lóe lên một tia may mắn:
Mẹ là bác sĩ không biên giới, từng cứu sống rất nhiều người trong bom đạn, danh tiếng rất tốt.
Nhưng ngay giây tiếp theo, Hứa Miên – người đến sau tôi – lại nắm chặt tay y tá, lớn tiếng:
“Bác sĩ Trần Nguyệt Lan là mẹ tôi, mau đi gọi bà ấy. Tôi đập đầu, mắt đau lắm, có thể sẽ bị mù.”
Tim tôi chùng xuống.
Hứa Miên cùng tôi gặp ta/i nạ/n, nhưng vết thương của cô ta rõ ràng không nặng bằng tôi.
Từ ngày đến ngôi nhà này, việc tranh giành tình yêu của mẹ đã trở thành trò tiêu khiển bất tận của cô ta.
Và lần nào, tôi cũng là kẻ thua cuộc.
Nhưng mẹ là bác sĩ.
Bà từng nói, bệnh nhân bất kể thân sơ, chỉ nhìn mức độ nặng nhẹ, ai nguy hiểm hơn thì cứu trước.
Tôi không muốn chế//t.
Trong lòng âm thầm chờ đợi – mẹ sẽ cứu tôi trước.
Thế nhưng, khi nhìn thấy vết thương của Hứa Miên, mẹ lập tức quyết định: đưa cô ta vào phòng phẫ/u thuậ/t.
Dì tôi vội lao tới níu lại:
“Chị! Vãn Vãn bị thương nặng đến mức không nói nổi nữa, mau xem con bé đi!”
Mẹ nghe vậy, liếc về phía tôi.
Một gương mặt đầy má//u xuất hiện trước mắt bà.
Dù là người ngoài nghề cũng có thể nhận ra, giữa tôi và Hứa Miên, ai mới là người bị thương nặng hơn.
Mười giây trôi qua dài như cả thế kỷ.
Mẹ hít sâu một hơi:
“Đôi mắt của Miên Miên từng bị thương khi ở chiến trường, tôi không yên tâm. Còn Vãn Vãn, để bác sĩ khác làm cũng vậy.”
Giọt nước mắt cuối cùng lăn xuống khóe mắt.
Trước khi hôn mê, tôi nghe tiếng dì nghẹn ngào:
“Vãn Vãn, mẹ con đối xử với con thế này, sớm muộn gì bà ấy cũng hối hận đến ruột gan xanh tái.”
2
Thế giới rơi vào một màu đen kịt.
Tôi như quay lại tuổi thơ.
Thuở ấy, tôi sống cùng bà nội ở làng quê.
Bà là một người già thiên vị, ngày nào cũng mắng tôi là “cục nợ”.
Bắt tôi mặc quần áo cũ của anh họ, tóc cắt ngắn cũn như con trai.
Ăn cơm không được ngồi bàn, chỉ có thể nhìn anh em họ chiếm hết đồ ăn vặt.
Từ sáu tuổi, tôi đã phải đứng bếp nấu cơm phụ bà.
Anh em họ nghịch ngợm, đá đổ ghế tôi đang đứng.
Tôi ngã lăn xuống đất, trán bật má/u, cánh tay bỏng rát nổi đầy bọng nước.
Lảo đảo đứng lên, cơn đau khiến tôi ngất lịm.
Tỉnh lại, là vòng tay dịu dàng ôm lấy tôi.
Là mẹ.
Trên người bà có một mùi hương đặc biệt, pha lẫn mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt.
Đó là lần đầu tiên trong ký ức, tôi nhìn thấy bố mẹ.
Mẹ cẩn thận xử lý vết thương cho tôi, vừa làm vừa nói lời xin lỗi vì bao năm xa cách.
Bố nhìn bộ dạng lem luốc của tôi, giận dữ trách bà nội, rằng số tiền ông gửi về đều bị bà dồn cho nhà chú út.
Đến lúc ấy, tôi mới hiểu: mình không phải trẻ mồ côi.
Tôi có bố mẹ thật sự – những người rất tài giỏi.
Mẹ là bác sĩ không biên giới, cứu người trong nguy nan.
Bố là sinh viên đại học đầu tiên trong làng, sau ra nước ngoài làm việc cho tổ chức Hòa bình Xanh, lo chuyện quốc tế.
Chỉ tiếc, họ còn những việc lớn lao phải làm, không thể giữ tôi bên cạnh.
Bố đưa cho bà nội một khoản tiền, nhờ chăm sóc tôi.
Mẹ lúc thu dọn hành lý đã rơi nước mắt:
“Lần này về quá vội, vết thương của Vãn Vãn chắc chắn sẽ để lại sẹo, đành chờ con bé lớn lên rồi mới giải quyết được.”
Bà ôm tôi, kể về sứ mệnh cứu người cao quý, gieo vào lòng tôi một hạt mầm:
“Vãn Vãn, chờ khi con trưởng thành, nhất định sẽ hiểu nỗi khổ tâm của mẹ.”
3
Có lẽ tôi sinh ra đã biết điều.
Tôi lặng lẽ ghi nhớ lời mẹ, quyết tâm trở thành một người ưu tú.
Tôi bắt đầu học hành chăm chỉ, muốn đi trên con đường mà bố từng đi, rời khỏi ngọn núi này.
Bà nội mắng chửi rằng con gái học nhiều vô ích, bắt tôi làm đủ thứ việc nhà, thậm chí còn phải giặt quần áo lót cho anh họ, em họ.
Tôi muốn gọi điện cho bố mẹ, nhưng họ thường quá bận, hiếm khi bắt máy.
Mãi đến đêm giao thừa, tôi mượn được điện thoại của trưởng thôn để gọi.
Tôi nghĩ, cả thế giới đều đang ăn Tết, họ chắc chắn sẽ nghe.
Thế nhưng, giọng bố vang lên đầy bất lực:
“Vãn Vãn, con ở nhà bà đã đủ phiền họ rồi, làm thêm chút việc nhà cũng chẳng sao.”
Ngực tôi nghẹn lại.
Tôi định kể việc bà không cho tôi mua sách tham khảo, thì nghe thấy giọng mẹ từ đầu dây bên kia:
“Chu Dương, anh qua xem tranh của Miên Miên đi, chắc ông Robert sẽ hài lòng.”
Rồi một giọng bé gái lanh lảnh:
“Bố, lần này con chắc chắn sẽ được A, đúng không?”
Điện thoại vội vàng bị ngắt.
Đó là con gái mới của họ sao?
Nghĩa là… họ không cần tôi nữa?
Nước mắt lã chã rơi xuống.
4