4.
Sáng hôm sau, cả thành phố như nổ tung.
Các trang báo lớn, nền tảng mạng xã hội, diễn đàn giải trí… đâu đâu cũng tràn ngập tin tức: “Thiên kim hào môn bị ép làm phù dâu ngay trong lễ cưới của chính mình.”
Chỉ sau một đêm, tôi – Giang Huyên – trở thành tiêu điểm của toàn bộ dư luận.
Nhưng điều khiến tôi nhẹ nhõm là — đa phần công chúng đều đứng về phía tôi.
“Trời ơi, chưa từng thấy chuyện nào mất nhân tính vậy!”
“Trịnh Hạo Dương với Tô Thiến Thiến đúng là cặn bã xã hội!”
“Giang Huyên xử lý quá đẹp, không hổ là người thừa kế Giang thị!”
Tôi ngồi trong văn phòng tầng cao nhất của Tập đoàn Giang thị, nhấp một ngụm cà phê, mắt lướt qua dòng bình luận, tâm trạng… khá tốt.
Thư ký gõ cửa bước vào, cẩn thận báo cáo.
“Giang tổng, cổ phiếu của Trịnh thị đã giảm 15% chỉ sau một đêm, xu hướng vẫn chưa dừng lại.”
“Phản ứng bên đó thế nào?”
“Trịnh Hạo Dương đã gọi cho cô 37 cuộc, gửi hơn 80 tin nhắn. Cả đêm qua không nhận được phản hồi, sáng nay còn đến tận trụ sở Giang thị, đứng dưới lầu suốt hai tiếng.”
Tôi đặt cốc cà phê xuống, khẽ nhếch môi: “Tiếp tục để anh ta chờ.”
Thư ký gật đầu, rồi nhanh chóng chuyển sang tin tiếp theo.
“Còn nữa… đêm qua Tô Thiến Thiến định rời khỏi thành phố bằng chuyến tàu sớm, nhưng đã bị người của chúng ta giữ lại. Hiện tại cô ta đang bị giám sát chặt tại nơi cư trú.”
“Tốt.” Tôi gật đầu.
Tôi đặt điện thoại sang một bên, ra lệnh: “Báo cho phòng tài chính. Bắt đầu kế hoạch thu mua cổ phần Trịnh thị. Cổ phiếu đang giảm, tranh thủ gom càng nhiều càng tốt.”
Thư ký sững người một giây, rồi như hiểu ra điều gì đó.
“Cô định… thâu tóm Trịnh thị?”
“Phải.” Tôi nói dứt khoát. “Tôi muốn để Trịnh Hạo Dương tận mắt chứng kiến — công ty của anh ta, từng bước một, bị tôi nuốt trọn.”
Thư ký không hỏi thêm gì nữa, chỉ lặng lẽ gật đầu rồi lui ra.
Tôi quay lại với laptop, tiếp tục xử lý công việc.
Thực ra, tiếp quản Giang thị dễ hơn tôi tưởng.
Từ nhỏ, tôi đã theo ba ra vào thương trường, ngồi dự thính trong những buổi họp hội đồng, phân tích tài chính từ năm 16 tuổi. Tất cả đều là nền tảng để hôm nay tôi có thể ngồi vững trên chiếc ghế này.
Huống chi… sau chuyện xảy ra hôm qua, không ai trong công ty còn dám nghi ngờ năng lực của tôi nữa.
Đến trưa, ba tôi – Giang Thừa Dung – đến văn phòng, ngồi đối diện tôi, ánh mắt vừa tự hào, vừa có chút lo lắng.
“Huyên Huyên, hôm qua con xử lý rất tốt.” Ông chậm rãi nói. “Nhưng… con thật sự định đẩy mọi chuyện đến mức đó sao?”
Tôi ngẩng lên, mỉm cười: “Ba thấy con nên tha cho họ?”
“Không phải tha.” Ông lắc đầu. “Mà là… chừa cho họ một con đường sống.”
“Dù sao Trịnh gia cũng có gốc rễ sâu ở thành phố này. Nếu con ép quá, họ có thể liều mạng.”
Tôi chống cằm nhìn ba, nụ cười trên môi nhạt dần.
“Ba biết không?”
“Con từng nghĩ sẽ để lại cho họ một con đường.”
“Nhưng chính họ là người đập tan nó trước.”
Tôi ngẫm nghĩ một chút, rồi chậm rãi nói:
“Ba sợ họ chó cùng rứt giậu?”
“Có khả năng đó.” Ba tôi gật đầu.
Tôi khẽ nhếch môi, ánh mắt lạnh đi vài phần: “Vậy thì cứ để họ rứt thử xem.”
“Con cũng đang tò mò… Trịnh Hạo Dương còn có thể giở thêm trò gì nữa.”
Ánh mắt Giang Thừa Dung nhìn tôi, mang theo nỗi lo âu rất rõ ràng.
“Huyên Huyên, báo thù có thể khiến con hả giận. Nhưng đừng để thù hận che mờ lý trí.”
Tôi đối mặt với ông, giọng kiên định:
“Ba, con biết điểm dừng.”
“Vậy thì tốt.” Ông đứng dậy. “Ba sẽ đi gặp mấy người bạn cũ, bảo họ tạm ngưng tất cả hợp tác với Trịnh thị.”
“Cảm ơn ba.”
Sau khi ba rời khỏi văn phòng, tôi lại quay về với chồng tài liệu trên bàn, đầu óc tỉnh táo đến lạ.
Đến ba giờ chiều, thư ký gõ cửa.
“Giang tổng, có một quý bà xưng là Trịnh phu nhân… mong được gặp cô.”
Tôi nhướng mày.
Mẹ của Trịnh Hạo Dương?
Tôi gật đầu: “Đưa bà ấy vào.”
Vài phút sau, Trịnh phu nhân được dẫn vào.
Gương mặt bà tiều tụy thấy rõ, lớp phấn trên má không che nổi đôi mắt sưng đỏ vì khóc suốt đêm.
Vừa bước qua cửa, bà đã cúi đầu sâu: “Giang Huyên, cô… tôi đến để xin lỗi.”
“Tất cả đều là lỗi của con trai tôi. Tôi thay nó cúi đầu xin lỗi cô.”
Tôi không đứng dậy, vẫn ngồi tại chỗ, giọng điềm tĩnh:
“Cô Trịnh, không cần khách sáo. Mời ngồi.”
Bà ngồi xuống, nước mắt lại rơi lã chã.
“Huyên Huyên, cô biết rõ thằng Hạo Dương có lỗi. Nhưng tôi cầu xin cô, cho nó một cơ hội… một cơ hội để sửa sai, để làm lại từ đầu…”
Tôi nghiêng đầu, giọng nhàn nhạt: “Cơ hội gì cơ?”
“Cơ hội để thay đổi, để chuộc lỗi.”
Giọng bà nghẹn lại: “Nó thật sự hối hận rồi. Đêm qua không ngủ, cứ tự trách mình mãi…”
Tôi nhìn bà, ánh mắt không hề dao động:
“Cô Trịnh, nếu hối hận là đủ, thì trên đời này chẳng còn kẻ ác nào phải trả giá nữa rồi.”
“Huyên Huyên…”
“Hơn nữa,” tôi nhẹ giọng, nhưng lạnh lẽo, “cô đã nhầm một chuyện.”
“Trịnh Hạo Dương không phải ‘có lỗi với tôi’. Anh ta đã phản bội tôi. Hai chuyện đó khác nhau hoàn toàn.”
Bà sửng sốt.
“Có lỗi là sai sót ngoài ý muốn. Còn phản bội… là một quá trình có chủ đích, có sắp đặt, có lặp lại.”
“Quan hệ giữa anh ta và Tô Thiến Thiến kéo dài cả một năm — đó không phải một lần hồ đồ. Đó là phản bội có hệ thống.”
Trịnh phu nhân run rẩy.
“Nhưng… nhưng nó thật sự hối hận rồi…”
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà, giọng sắc như dao:
“Hối hận vì bị phát hiện? Hay hối hận vì đã làm chuyện đó?”
Bà cứng họng.
Vì bà biết rõ — nếu hôm qua tôi không vạch trần, con trai bà sẽ vẫn tiếp tục sống như trước. Vừa có người yêu được công khai, vừa có nhân tình lén lút bên cạnh.
Tôi khẽ thở ra, giọng dịu đi một chút:
“Tôi hiểu cảm giác của một người mẹ khi thấy con mình bị đẩy vào đường cùng.”
“Nhưng… có những sai lầm, một khi đã bước qua… thì không còn đường quay lại nữa.”
“Giang Huyên, cô xin con…” Trịnh phu nhân nghẹn giọng, ánh mắt đầy cầu khẩn. “Xin hãy nghĩ đến tình nghĩa giữa hai nhà bao năm qua…”
Tôi cười lạnh.
“Tình nghĩa?”
Tôi nhấn mạnh hai chữ ấy như thể vừa nghe phải một trò đùa nhảm nhí.
“Cô Trịnh, cô thực sự nghĩ… giữa tôi và nhà họ Trịnh còn tình nghĩa gì sao?”