8.
Sáng hôm sau, cảnh sát đã bắt được Trịnh Hạo Dương tại nơi anh ta đang tạm trú.
Anh ta không chống cự, thậm chí còn tỏ ra nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.
Trong phòng thẩm vấn, anh ta thừa nhận toàn bộ sự việc xảy ra tối qua, nhưng lại từ chối nhận tội.
“Tôi không phạm tội.”
Trịnh Hạo Dương nói với cảnh sát, “Tôi chỉ muốn nói chuyện với Giang Huyên.”
“Anh túm tóc nạn nhân, lôi đi giữa đêm khuya, thế mà gọi là nói chuyện à?”
Cảnh sát chất vấn.
“Cô ấy không chịu hợp tác, tôi mới phải dùng chút biện pháp thôi.”
Anh ta vẫn không thấy mình sai, thậm chí còn nói như thể điều đó là lẽ thường.
“Với lại, tôi cũng đâu có làm cô ấy bị thương.”
“Thưa anh Trịnh, hành vi của anh đã cấu thành tội cố ý gây thương tích và đe dọa người khác.”
Cảnh sát nghiêm giọng.
“Anh phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.”
“Pháp luật?”
Trịnh Hạo Dương bật cười khẩy.
“Tôi muốn xem thử, Giang gia có thể làm gì được tôi.”
Rõ ràng anh ta vẫn chưa nhận thức được sự thật.
Vẫn còn sống trong ảo tưởng mình là cậu ấm quyền thế như xưa.
Không biết rằng, giờ đây anh ta chỉ là một tên tội phạm tay trắng, chẳng còn gì trong tay.
Tôi đến đồn cảnh sát để làm bản tường trình, có luật sư đi cùng.
Tôi kể lại chi tiết những gì xảy ra vào tối qua, đồng thời cung cấp đoạn ghi hình từ camera ở bãi đỗ xe làm bằng chứng.
“Cô Giang, dựa trên những chứng cứ hiện có, chúng tôi có thể khởi tố Trịnh Hạo Dương với tội danh cố ý gây thương tích.”
Viên cảnh sát phụ trách vụ án nói,
“Nhưng do thương tích của cô không nghiêm trọng, có thể anh ta chỉ bị xử phạt nhẹ.”
“Tôi hiểu.” Tôi gật đầu. “Nhưng tôi muốn bổ sung thêm một tội danh.”
“Tội gì vậy?”
“Tống tiền và đe dọa.”
Tôi lấy điện thoại ra, mở đoạn ghi âm:
“Đây là đoạn anh ta uy hiếp tôi, nói nếu tôi không làm theo thì sẽ khiến tôi thân bại danh liệt.”
Cảnh sát nghe xong, sắc mặt trở nên nghiêm trọng.
“Đúng là đã cấu thành hành vi tống tiền. Nếu tội danh được xác lập, anh ta có thể bị phạt từ ba đến năm năm tù.”
“Vậy thì cứ làm theo quy trình đi.”
Rời khỏi đồn cảnh sát, tâm trạng tôi nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Dù Trịnh Hạo Dương chưa bị kết án chính thức, nhưng ít nhất hiện tại anh ta đã bị tạm giam, sẽ không còn cơ hội đến quấy rối tôi nữa.
Về đến công ty, thư ký báo cho tôi một tin bất ngờ.
“Giám đốc Giang, Tô Thiến Thiến đã tự sát tối qua.”
Tôi sững người:
“Cô nói gì cơ?”
“Cô ta uống thuốc độc tại nhà, khi phát hiện thì đã quá muộn.”
Giọng thư ký trầm hẳn xuống.
“Nghe nói cô ấy để lại một bức thư tuyệt mệnh… trong đó có nhắc đến cô.”
Tôi ngồi phịch xuống ghế, trong lòng dâng lên một cảm xúc hỗn độn khó tả.
Tôi từng rất căm hận Tô Thiến Thiến, từng muốn cô ta phải trả giá vì tất cả những gì đã gây ra cho tôi. Vậy mà khi nghe tin cô ta tự sát, tôi lại thấy cả người sững sờ như bị ai dội một gáo nước lạnh giữa mùa đông.
“Trong thư cô ta nói gì?” Tôi hạ giọng hỏi.
“Cô ấy… xin lỗi chị, mong chị tha thứ.” Thư ký chần chừ một chút rồi tiếp, “Cô ấy nói suốt một tháng qua sống không bằng chết, mỗi ngày đều dằn vặt và hối hận.”
Tôi lặng đi hồi lâu.
Cái chết của Tô Thiến Thiến, tôi có nên gánh một phần trách nhiệm không?
Nếu tôi không công bố đoạn ghi âm kia, nếu tôi không đưa mọi chuyện ra ánh sáng, nếu tôi không để dư luận nhìn thấy một Tô Thiến Thiến giả tạo và trơ tráo, thì liệu cô ta có chết không?
Tôi không rõ.
Nhưng tôi biết, lựa chọn cái chết là quyết định của chính cô ta.
Tôi chỉ khiến cô ta đối mặt với sự thật. Với những gì cô ta đã làm. Với cái giá của sự tổn thương mà cô ta từng reo rắc cho người khác.
Nếu thật lòng biết hối cải, cô ta hoàn toàn có thể rời khỏi thành phố này, đi nơi khác làm lại từ đầu. Không ai níu giữ hay truy cùng đuổi tận.
Cô ta không làm vậy. Cô ta chọn cách trốn chạy.
“Chị ổn chứ?” Thư ký khẽ hỏi.
“Tôi không sao.” Tôi hít sâu một hơi, trấn tĩnh lại. “Chuyện của Tô Thiến Thiến đến đây là kết thúc. Không cần nhắc lại nữa.”
Thư ký gật đầu rồi nói tiếp: “Còn một chuyện… mẹ của anh Trịnh Hạo Dương muốn gặp chị.”
Tôi hơi ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng bình thản đáp: “Cho bà ấy vào.”
Một lát sau, bà Trịnh bước vào.