Tôi sinh con rồi, một bé trai kháu khỉnh.
Sau cuộc vượt cạn thập tử nhất sinh, điều chờ đón tôi không phải là hạnh phúc, mà là một cú lừa động trời từ chồng tôi và ả tiểu tam.
Vừa cúi xuống hôn con một cái, thì ngay trên gương mặt bé bỏng ấy, một loạt dòng chữ đỏ như máu bất ngờ hiện lên:
[Nhìn kỹ đi, nó sắp không phải con cô nữa rồi.]
[Chồng cô sẽ đưa thằng bé cho tiểu tam, đổi lấy đứa con riêng của bọn họ để cô nuôi hộ.]
[Lần gặp tiếp theo sẽ là mười lăm năm sau, khi thằng bé hiến thận cho con của chồng cô và ả kia.]
Tôi còn đang sững sờ thì chồng tôi – Chu Minh Huyền – đẩy cửa bước vào, nở nụ cười dịu dàng như mọi khi:
“Em mệt rồi đúng không? Để anh bế con sang phòng trẻ.”
Lúc ấy, từng tế bào trong người tôi như đóng băng.
Tôi hiểu rồi… trò chơi dơ bẩn này, bọn họ đã chuẩn bị từ rất lâu.
Và lần này, tôi không ngồi yên nữa.
1.
Mùi tanh của máu và mùi thuốc sát trùng hòa lẫn vào nhau, chui thẳng vào khoang mũi tôi.
Toàn thân tôi kiệt quệ, giống như vừa bị một chiếc xe tải cán qua không biết bao nhiêu lần, đến nhúc nhích một ngón tay cũng không còn sức.
Thế nhưng trong vòng tay tôi, đứa con trai bé xíu ấy lại mềm mại đến không tưởng, trên người còn vương mùi sữa non dịu nhẹ.
Tôi vừa mới hôn lên mí mắt khép chặt của con, cảm nhận nhịp sống mong manh nhưng vô cùng chân thật ấy.
Ngay giây tiếp theo, những dòng chữ đỏ như máu bỗng dưng xuất hiện, tựa lời nguyền từ hư không, khắc sâu lên võng mạc tôi. Mỗi chữ đều như sắt nung đỏ, thiêu đốt đến tận linh hồn.
“Hiến thận.”
Hai chữ ấy khiến tôi lập tức rơi thẳng xuống vực băng.
Khoảnh khắc Chu Minh Huyền đẩy cửa bước vào, nụ cười dịu dàng trên gương mặt anh ta lúc này, trong mắt tôi còn đáng sợ hơn cả quỷ mị.
Anh ta mặc chiếc sơ mi trắng tinh tươm, trông vừa tuấn tú vừa ân cần, hoàn hảo đến mức giống như một con rối được chế tác tinh xảo.
“Niệm Niệm, em vất vả rồi.”
Anh ta bước tới, cúi người hôn nhẹ lên trán tôi, động tác quen thuộc và đầy tình cảm.
Nếu không có những dòng đạn mạc kia, có lẽ tôi đã cảm động đến rơi nước mắt.
Nhưng lúc này, đôi môi ấm áp ấy chạm lên làn da lạnh ngắt của tôi, chỉ khiến tôi buồn nôn từng cơn.
“Bé có vẻ mệt rồi, để anh bế sang phòng trẻ, cho y tá chăm sóc. Em nghỉ ngơi cho tốt.”
Vừa nói, anh ta vừa đưa tay ra, định bế đứa bé trong lòng tôi.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay anh ta sắp chạm vào tã quấn, tim tôi co rút dữ dội, như muốn nhảy thẳng lên cổ họng.
[Đừng để anh ta bế đi! Y tá mới ở quầy điều dưỡng là họ hàng xa của tiểu tam, cô ta sẽ giúp anh ta tráo con!]
Một loạt đạn mạc mới lại nổ tung, chữ nào chữ nấy đều đâm thẳng vào tim.
Đầu óc tôi trống rỗng, nỗi sợ hãi như thủy triều dâng lên, nhấn chìm toàn bộ ý thức.
Nhưng tôi là Tô Niệm — bác sĩ sản khoa bình tĩnh nhất của Bệnh viện Nhân dân số 1. Tôi đã chứng kiến vô số khoảnh khắc sinh tử cận kề, đôi tay này, trên bàn mổ chưa từng run rẩy.
Giây phút này, tất cả lý trí và chuyên môn của tôi, trở thành chiếc phao cứu mạng duy nhất.
“Á——!”
Một tiếng thét chói tai, xé họng bật ra từ sâu trong lồng ngực, phá vỡ hoàn toàn vẻ yên ả giả tạo trong phòng bệnh.
Tôi lập tức chộp lấy cổ tay Chu Minh Huyền, dồn hết sức lực vào từng ngón tay, móng tay cắm sâu vào da thịt anh ta.
Sắc mặt anh ta tái đi, nụ cười dịu dàng giả tạo nứt toác, để lộ vẻ bối rối và khó chịu khi kế hoạch bị phá hỏng.
“Niệm Niệm, em sao vậy?!”
Tôi không trả lời, chỉ điên cuồng gào lên, thân thể run rẩy dữ dội:
“Bụng… bụng em đau quá! Máu! Em thấy có rất nhiều máu! Em… em có phải bị băng huyết rồi không?!”
Tôi dốc hết kỹ năng diễn xuất của một diễn viên hạng A, thể hiện hoàn hảo sự sợ hãi và hoảng loạn của một sản phụ gặp biến chứng sau sinh.
Chu Minh Huyền bị tôi dọa đến hốt hoảng. Lần đầu tiên, trong ánh mắt giả vờ quan tâm của anh ta, có chút lo lắng thật sự.
Anh ta lúng túng ấn chuông gọi y tá.
Chẳng bao lâu sau, đồng nghiệp của tôi – trưởng khoa sản – cùng mấy y tá lao vào.
“Bác sĩ Tô! Xảy ra chuyện gì vậy?!”
Cả phòng bệnh lập tức hỗn loạn.
Tôi tranh thủ lúc mọi ánh mắt đều dồn vào “tình trạng nguy kịch” của mình, siết chặt con trai vào lòng như đang ôm báu vật quý giá nhất trần đời.
Nước mắt tôi tuôn không ngừng, tôi nắm chặt tay trưởng khoa, giọng run lên gần như nghẹn lại:
“Trưởng khoa… em thấy mình không ổn… xin đừng ai động vào con em… em sợ…”