“Ông ơi… hôm nay là con sai… ông đừng giận nữa nha…”
Thấy sắc mặt ông Đinh có phần dịu xuống, cô ta lập tức nắm lấy cánh tay ông, ngẩng mặt lên, giọng càng thêm ngọt như mật:
“Ông ơi~ con đã đồng ý với mẹ Trịnh là sẽ giao dự án ba mươi tỷ đó cho nhà họ Trịnh rồi. Con xin lỗi rồi mà… hay là… mình giải quyết chuyện dự án trước đi, rồi chuyện khác nói sau nhé?”
Gương mặt ông Đinh, vốn chỉ mới giãn được vài phần, lập tức lại tối sầm như mây giông.
Ông nghiêng đầu nhìn cô cháu gái, ánh mắt nén giận đến run tay.
Một giây sau, ông đẩy mạnh cô ta ra, giọng khàn đặc vì tức:
“Cô… lặp lại xem. Dự án nào cơ?!”
Đinh Manh bị đẩy loạng choạng, giật mình hoảng hốt, nhưng rất nhanh liền lấy lại sự tự tin quen thuộc.
“Thì… chính là dự án ba mươi tỷ mà ông từng nói trước đó đấy thôi!”
“Làm cho ai mà chẳng là làm, giao cho nhà họ Trịnh chẳng phải cũng tốt sao? Con ở nhà họ Trịnh lâu rồi, hiểu rõ mà — ba mẹ Minh Huy đều là người đàng hoàng, uy tín nữa. Giao cho họ đảm bảo không sai đâu!”
Nghe đến đây, sắc mặt ba mẹ Trịnh như bừng sáng, ánh mắt rực lên như vừa nghe thấy nhạc báo trúng số.
Họ chờ đúng câu này!
Không chậm một giây, cả hai cùng bước tới chen lời:
“Cụ Đinh, đúng đấy ạ! Con bé nói không sai đâu. Ngài cũng biết danh tiếng nhà họ Trịnh chúng tôi trong giới rồi mà! Cứ yên tâm giao dự án cho chúng tôi!”
Ông Đinh chậm rãi quay đầu, môi mím chặt, rồi bất ngờ bật cười thành tiếng — một tràng cười ngắn, nhưng sắc lạnh đến rợn người.
Ông giơ tay, chỉ thẳng về phía tôi:
“Nếu tôi nhớ không nhầm, thì mấy năm nay toàn bộ hoạt động kinh doanh của nhà họ Trịnh… đều do Tổng giám đốc Tô xử lý, đúng không?”
Mẹ Trịnh thoáng chốc sượng mặt, cố nặn ra nụ cười gượng gạo:
“Ờ… thì chuyện đó…”
Nhưng chưa kịp nói hết, ông Đinh đã thẳng tay cắt ngang:
“Không cần nói nữa.”
“Manh Manh không hiểu chuyện làm ăn, nói năng hồ đồ là chuyện tôi chịu trách nhiệm dạy dỗ lại.”
“Còn dự án ba mươi tỷ đó…” – ông nhìn tôi, ánh mắt đầy tin tưởng – “tôi vốn trông chờ vào Tổng giám đốc Tô hỗ trợ.”
Giọng ông cụ bỗng hạ thấp, lạnh đến mức khiến người đối diện dựng tóc gáy:
“Mà nghe nói Tô tổng… đã không còn liên quan gì đến nhà họ Trịnh nữa rồi.”
Ông chậm rãi quay đầu, ánh nhìn đảo qua ba mẹ Trịnh như lưỡi dao lướt qua da thịt.
“Vậy thì dự án đó…”
“— dĩ nhiên cũng chẳng còn chút liên quan nào đến nhà họ Trịnh các người cả.”
7.
Lời tuyên bố dứt khoát của Đinh Trạch Khôn khiến cả nhà họ Trịnh chết sững tại chỗ.
Ba Trịnh lập tức lao lên, nắm lấy cổ tay ông, giọng run rẩy:
“Ngài… ngài nói sao cơ? Dự án kia… vẫn phải trông vào Tô Linh Dung ạ?”
Ông Đinh lạnh lùng hất tay ông ta ra, ánh mắt không che giấu sự chán ghét:
“Đương nhiên! Tôi đưa Manh Manh đến nhà họ Trịnh chẳng qua là để nó tiếp cận Tô tổng. Ai ngờ con vô dụng này lại trèo thẳng lên giường của Trịnh Minh Huy!”
“Các người có thể mù, có thể ngu, nhưng tôi thì không mù!”
“Bao nhiêu năm nay, nếu không nhờ Tô tổng chèo lái, e là nhà họ Trịnh các người đã tan thành mây khói từ lâu!”
“Dựa vào đống sản phẩm lỗi thời đó, dựa vào thằng con trai bất tài của các người, đừng nói ba mươi tỷ, ba chục nghìn cũng đừng mơ mà có được! Ba mươi năm tới, nhà họ Trịnh cũng đừng mong vực dậy nổi!”
Câu nào câu nấy đều là lưỡi dao chém thẳng vào mặt ba mẹ Trịnh giữa đám đông.
Đinh Manh đứng gần đó cũng chết lặng.
Cô ta loạng choạng bước tới vài bước, nhìn ông nội bằng ánh mắt khó tin:
“Ông… ông nói thật đấy à? Cái dự án nhà mình phải dựa vào con đàn bà nhà quê kia mới làm nổi sao?! Nhà họ Đinh chẳng phải rất mạnh sao? Ông giỏi như vậy cơ mà! Sao số phận cả nhà lại phải phụ thuộc vào một con quê mùa?!”
Bốp!
Một cái tát vang lên như sét đánh giữa trời quang.
Ông Đinh không nương tay, giáng thẳng vào mặt cô ta, giọng run lên vì phẫn nộ:
“Quê mùa? Nông thôn?”
“Năm xưa, ông cố của cô cũng là một thằng bé nhà quê từ trong núi lội ra đấy!”
“Người gầy dựng nên nhà họ Đinh – bà cố của cô – cũng là một người đàn bà xuất thân từ làng quê nghèo rớt!”
“Đinh Manh! Ta không ngờ bao năm yêu chiều lại nuôi ra một đứa vô ơn không biết cội rễ như cô! Ta… thật sự quá thất vọng về cô rồi!”
“Nếu cô còn chút lương tâm biết sai biết sửa, thì đi theo ta về.”
“Còn nếu không… thì muốn đi đâu thì đi. Từ hôm nay, nhà họ Đinh… không còn cháu gái nào tên là Đinh Manh nữa!”
Không khí lặng đi như tờ.
Không ai ngờ, ông Đinh – người cả đời che chở cho cháu gái – lại dứt khoát đến mức đó.
Đinh Manh thì như bị dội một gáo nước đá, toàn thân lạnh toát.
Bao nhiêu năm qua, cô ta sống trong nhung lụa, chưa từng bị ai mắng mỏ, chứ đừng nói đến chuyện bị từ mặt.
Bị ông nội vạch mặt và cắt đứt quan hệ trước mặt bao nhiêu người, sắc mặt cô ta trắng bệch rồi đỏ bừng vì tức giận.
Cô ta giậm chân, trừng mắt hét lên:
“Được! Từ hôm nay trở đi, tôi – Đinh Manh – không còn là người nhà họ Đinh nữa!”
“Ông không cần tôi, thì tôi cũng chẳng nhận ông là ông nội nữa!”
Một lời chối bỏ máu mủ, cay độc đến mức người nghe cũng phải lạnh gáy.
Câu nói như nhát dao cuối cùng đâm vào tim người ông già cả đời gánh gồng gia tộc.
Gương mặt Đinh Trạch Khôn tái đi, bàn tay run run ôm lấy ngực.
Chưa kịp nói thêm lời nào, ông đã lảo đảo rồi ngã gục xuống nền đất, tiếng ngã nặng nề khiến đám đông lập tức hoảng loạn.
Người giúp việc nhà họ Đinh chạy tới, gọi thất thanh.