10
Bà ta trợn mắt, vẻ mặt hoàn toàn không tin nổi:
【Sao có thể như vậy? Rõ ràng nó gửi vé cho tôi, số toa số ghế đều đúng! Các người nhìn đi, tên hành khách chính là tên tôi mà!】
【Có phải các người cố tình lừa tiền tôi không? Chỉ vì tôi mua vé rẻ hơn, nhưng dùng phiếu giảm giá thì có gì sai?】
Tiếp viên cúi đầu xin lỗi:
【Thưa bà, tất nhiên bà có thể dùng phiếu giảm giá. Nhưng vé này thực sự là giả. Rất có thể kẻ phe vé đã chỉnh sửa tên bà bằng phần mềm, lừa tiền bà.】
Bà ta lập tức nằm lăn ra đất, gào khóc ăn vạ.
【Tôi mặc kệ, đây là lỗi của các người! Tôi đã trả tiền, thế thì ghế này là của tôi! Muốn bắt thì đi bắt phe vé, liên quan gì đến tôi!】
Tiếp viên khó xử:
【Xin bà hợp tác, đừng gây cản trở.】
【Hơn nữa, con trai bà hình như cũng chưa mua vé. Nếu muốn tiếp tục đi tàu, hai người đều phải mua bổ sung vé giá gốc.】
Bà ta nghe xong, càng lăn lộn dữ dội hơn, gào như ma khóc quỷ hú:
【Tôi mặc kệ! Tôi mặc kệ! Đường sắt các người bắt nạt dân, tôi sẽ kiện lên tận Trung ương! Mau gọi trưởng tàu ra đây, các người ức hiếp dân thường!】
Tiếp viên khó xử đến cực điểm:
【Chúng tôi chỉ làm theo quy định, hoàn toàn không có ý ức hiếp. Nhưng vé của bà đúng là giả, còn con trai bà cũng cần phải bổ sung vé.】
Ai ngờ bà ta đột nhiên lao tới, túm lấy tiếp viên, vừa cào vừa đánh.
【Đồ phục vụ ăn nói lung tung, dám lừa tôi! Con trai tôi còn nhỏ, là trẻ vị thành niên, đi đâu cũng miễn phí! Cô dám thu tiền à?】
Cảnh sát tàu lập tức chạy đến kéo hai bên ra, còn bị sự hung hãn của bà ta làm cho bất ngờ.
Tiếp viên lạnh mặt:
【Con trai bà tuy chưa đủ 18, nhưng chiều cao đã 1m6, không nằm trong diện miễn phí, thậm chí còn không được giảm nửa giá.】
【Thưa bà, hai người nhất định phải bổ sung vé. Nếu không, đây sẽ bị coi là trốn vé, và đến ga sau buộc phải xuống tàu.】
Bà ta vừa khóc vừa gào:
【Rõ ràng con tôi đi xe buýt toàn miễn phí, sao tàu các người lại đòi tiền? Tôi thấy là cô cố tình đòi hối lộ!】
Bà ta kéo thằng con “Diệu Tổ” bám chặt ghế, sống chết không chịu đứng dậy.
【Tôi mặc kệ, đây là chỗ tôi mua! Muốn thì đi tìm phe vé, đó là việc của đường sắt các người, không liên quan gì đến tôi! Nếu không bắt được thì các người là đồ vô dụng!】
Tiếp viên thở dài bất lực:
【Xin lỗi, nhưng đến ga sau, bà sẽ bị cưỡng chế mời xuống tàu.】
Bà ta ngẩng cao đầu, hùng hổ:
【Hừ! Các người dọa tôi à? Tôi còn sợ chắc! Tôi sẽ kiện lên tận Trung ương, xem các người còn dám ngang ngược không!】
Tôi chợt nhận ra có điều không ổn.
Khi bà ta đưa ảnh chụp cho tiếp viên, tôi cũng liếc qua.
Sao giao diện đó càng nhìn càng quen?
Mấy biểu tượng ở phía trên: thời gian, wifi, tín hiệu… đều y hệt giao diện trong điện thoại của tôi!
Nhưng tấm ảnh vé này, tôi chỉ từng gửi trong nhóm bốn người ký túc xá, chưa từng chia sẻ cho ai khác.
Chẳng lẽ… nội gián chính là bạn cùng phòng?
Ý nghĩ lóe lên, tôi hừ lạnh:
【Thế này nhé, bà thử gọi cho phe vé xem, chẳng phải lập tức rõ ràng thật giả sao? Hay là bà không dám?】
Bà ta vốn chịu không nổi khiêu khích, lập tức gào lên:
【Ai nói tôi không dám? Tôi gọi ngay đây!】
11
Tôi lập tức để ý thấy sắc mặt Thẩm Hàm Hàn có gì đó bất thường.
Cô ta lặng lẽ rút lui về phía sau đám đông.
Tôi cười nhạt, bước nhanh tới túm lấy cổ tay cô ta, lôi mạnh trở lại.
Thẩm Hàm Hàn hoảng hốt:
【Cậu làm gì vậy? Mau buông tay!】
Tôi siết chặt, tuyệt đối không buông.
Sắc mặt cô ta càng lúc càng trắng bệch:
【Buông ra!】
Ngay giây sau, điện thoại trong túi cô ta đổ chuông.
Tôi cười lạnh:
【Sao không nghe? Chẳng lẽ chính cậu là phe vé?】
Cô ta gân cổ cãi:
【Tín hiệu trong toa kém, tôi định xuống ga rồi gọi lại cho bạn, tôi chẳng quen phe vé nào cả. Cậu đừng vu oan cho tôi!】
Tôi chẳng thèm đôi co, giật luôn điện thoại khỏi tay cô ta.
【Đưa đây!】
Tôi mở loa ngoài.
Đầu dây bên kia, chính là giọng bà ta:
【Alo?】
Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía Thẩm Hàm Hàn.
Cô ta mặt mày hoảng loạn:
【Tôi… tôi cũng không biết tại sao lại thế, chắc có người trêu chọc thôi…】
Cô ta liếc trái liếc phải, cuối cùng lại đổ hết lên tôi:
【Chắc chắn là cậu ta! Bị chiếm ghế nên không cam lòng, cố tình đưa số tôi lên mạng, hại tôi! Các anh chị mau giúp tôi, tôi thật sự bị oan mà!】
Nhưng lần này chẳng ai tin nữa.
Mọi người đâu phải kẻ ngốc, vừa bị cô ta dắt mũi một phen, giờ chẳng còn ai đứng về phía cô ta.
Bà ta thì tức đến phát điên, vùng khỏi tay cảnh sát, lao thẳng đến trước mặt Thẩm Hàm Hàn, túm tóc cô ta, tát liên tiếp hai cái “bốp bốp”.
Tiếng loảng xoảng vang lên, tôi cúi đầu nhìn.
Hai chiếc răng cửa của Thẩm Hàm Hàn rơi thẳng xuống chân tôi.
Bà ta mặt mày dữ tợn, gầm gào:
【Con tiện nhân! Thì ra mày lừa tao! Mau trả lại 200 tệ, còn phải mua bù thêm hai vé nữa cho tao, nếu không tao không tha cho mày!】