1
Chúng tôi bên nhau hơn mười năm, mỗi lần căng thẳng, giọng anh luôn vô thức căng cứng, đuôi âm khẽ run – dấu hiệu ấy tôi không thể nhầm lẫn.
Anh đang nói dối.
Nhưng tôi chỉ dịu dàng “ừ” một tiếng, còn dặn anh đừng làm việc quá sức.
Cúp máy rồi, lòng tôi vẫn thấy bất an.
Đêm muộn, Lục Thừa Vũ mới về, mang theo hơi sương đêm lành lạnh và vẻ mệt mỏi vừa đủ.
Anh ôm tôi, cằm khẽ dụi lên đỉnh đầu, giọng dịu dàng:
“Đợi lâu không? Họp lê thê quá, lại đúng lúc điện thoại hết pin.”
Tôi lắc đầu, đưa anh cốc nước ấm, ánh mắt lướt qua gương mặt điềm nhiên không một khe hở.
Anh lại chủ động nhắc:
“À đúng rồi, chiều nay anh thay em đi lấy món tráng miệng em thích. Phải xếp hàng dài lắm.”
Từ sau lưng, anh rút ra một chiếc hộp tinh xảo – đúng loại bánh tôi từng ăn một lần rồi nhớ mãi.
Mà cửa hàng đó… chỉ có chi nhánh ở Ninh Ba.
“Anh đi xa vậy sao?” Tôi ngạc nhiên, nhưng trong lòng lại căng thẳng hơn.
“Tiện có khách hàng bên đó, anh ghé luôn. Muốn cho em bất ngờ.”
Anh cười, ánh mắt sâu thẳm, vẫn dịu dàng như mọi khi.
“Nếu không nghĩ tới bảo bối nhà anh thích ăn, anh chẳng đi đâu… chạy bốn tiếng cao tốc, phí cầu đường còn gần bằng tiền bánh. Nếm thử xem có đúng vị không?”
Lý do quá hoàn hảo, thậm chí còn đoán trước được những nghi ngờ của tôi.
Tôi nở nụ cười hạnh phúc, xúc một thìa đưa vào miệng.
Vị ngọt tan nơi đầu lưỡi, lan đến tim, nhưng lại lạnh buốt:
“Ngon lắm! Cảm ơn anh, anh thật tốt.”
Đêm ấy, Lục Thừa Vũ ngủ say, hơi thở đều đặn.
Tôi mở mắt nhìn lên trần nhà.
Tiếng cười kia vẫn lởn vởn bên tai, quỷ mị không tan.
Màn kịch của anh quá hoàn hảo.
Hoàn hảo đến mức giống một kịch bản đã được dàn dựng sẵn.
Tôi lặng lẽ ngồi dậy.
Áo vest anh treo bên ngoài, tôi lục từng túi.
Chỉ có đồ dùng thường ngày.
Điện thoại vẫn là mật khẩu sinh nhật tôi.
Tin nhắn, thanh toán, lịch sử định vị – tất cả sạch trơn, không một kẽ hở.
Cho đến khi tôi cầm chiếc sơ mi anh vứt trong giỏ đồ bẩn.
Cùng nhãn hiệu, cùng màu, nhưng khác kiểu. Cổ tay áo không có đường thêu.
Một mùi nước hoa ngọt gắt, cố che lấp bởi mùi nước cạo râu, len vào mũi.
Tim tôi chùng xuống.
Tôi cầm chìa khóa xe, lặng lẽ xuống hầm.
Xe im lìm. Ghế ngồi chẳng có gì bất thường.
Mở cốp sau, một chiếc sơ mi trắng nhàu nát nằm lẫn trong góc.
Mùi nước hoa đàn bà ngọt nồng, phô trương, trùng khớp với mùi còn sót trên chiếc áo kia.
Quay lại ghế lái, tôi mở ngăn chứa đồ.
Một chiếc bật lửa in tên khách sạn nghỉ dưỡng, bị nhét đại vào.
Tôi chụp lại địa chỉ trên đó, rồi khôi phục mọi thứ như cũ.
Về nhà, tôi ngắm kỹ hộp bánh.
Nắp hộp có miếng tem nhỏ bị bóc dở, vẫn còn vết chữ mờ: “Giao tận nơi”.
Lạnh lẽo siết chặt lồng ngực tôi.
Anh chưa từng xếp hàng.
Chỉ là vội vàng, không kịp che hết những lỗ hổng.
Quay lại phòng ngủ, anh vẫn ngủ say, gương mặt tuấn tú dịu dàng dưới ánh trăng, từng là nơi tôi gửi trọn niềm tin.
Tôi lặng lẽ nhìn anh.
Đằng sau lớp vỏ hoàn hảo kia, từng chi tiết đang rạn nứt.
Mọi mảnh ghép…
đang dần khớp lại với nhau.
2
Sáng hôm sau, tôi vẫn giúp anh chỉnh cà vạt, mỉm cười dịu dàng như cũ:
“Hôm nay bận không? Hôm qua anh vất vả quá, đi xa thế cơ mà.”
Anh cúi hôn trán tôi, ánh mắt thẳng thắn:
“Vì em, đáng lắm.”
“Công việc hôm nay nhiều, chắc lại về muộn.”
Anh vẫn là người chồng mẫu mực, diễn trọn vai không chút sơ hở.
Đợi anh đi rồi, tôi mở máy tính, tra lại lịch trình trên đám mây.
Tháng trước khi tôi lái xe đi công tác, chúng tôi từng bật chia sẻ vị trí để an toàn, sau đó quên tắt.
Hệ thống ghi rõ, anh từng dừng ba tiếng ở khách sạn suối khoáng cao cấp Hồ Khê – nơi nổi tiếng về độ riêng tư, nằm gần Ninh Ba.
Nhịp tim tôi bình lặng, ngón tay thoáng lạnh.
Tôi mở tài khoản mạng xã hội của anh, xem lượt thích và truy cập gần đây.
Hoàn toàn bình thường.
Tôi chuyển sang danh sách bạn bè hoạt động, đặc biệt là… nữ giới.
Một cái tên vụt lên trong đầu – Lâm Thi Thi.
Bạn thân của em họ anh.
Chúng tôi từng gặp một lần trong buổi tụ họp gia đình.
Tôi nhớ rõ tiếng cười của cô ta – khanh khách quyến rũ, chẳng khác gì tiếng cười tôi nghe tối qua.
Ai đó từng đùa: “Tiếng cười của Thi Thi như chuông bạc, dễ nhận ra lắm.”
Nghe nói cô ta làm trong một công ty truyền thông – du lịch nghỉ dưỡng.
Tôi tìm tài khoản em họ anh, lật lại ảnh tụ tập bạn bè, quả nhiên có tag @LâmThiThi.