1
Dạo gần đây tâm trạng của Chu Dương có vẻ rất tốt, ngày nào tan làm về cũng mua đồ ăn ngon cho hai mẹ con.
Tôi đoán là dự án mà anh từng nói đã được ký kết thành công.
Nhân lúc anh đang vui vẻ, buổi tối tôi cố ý mặc chiếc váy ngủ mới mua, định bụng tạo không khí để nhờ anh cho con trai có thêm một đứa em.
Mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ đợi Chu Dương tắm xong bước ra.
Tôi đã tưởng tượng đủ loại phản ứng của anh khi nhìn thấy tôi, chỉ không ngờ được anh lại phản ứng như thế.
Ánh mắt đầu tiên anh nhìn tôi, thoáng chút ngạc nhiên, nhưng tuyệt nhiên không hề có sự vui mừng.
Anh vừa lau tóc, vừa bước đến ngồi xuống chiếc ghế trang điểm của tôi, trên mặt nở một nụ cười dịu dàng đến xao lòng.
Người ta nói đàn ông càng lớn tuổi càng có sức hút.
Chu Dương năm nay 33 tuổi, quả thực càng ngày càng cuốn hút hơn.
Gương mặt góc cạnh rõ nét, đôi mắt sâu thẳm, khí chất điềm đạm trưởng thành – chính là người đàn ông khiến tôi yêu suốt mười năm trời.
“Lâm Khê, anh có chuyện muốn nói với em.” Chu Dương đặt khăn xuống, giọng điệu vẫn mang theo ý cười.
Tôi ngồi thẳng dậy, mỉm cười nhìn anh:
“Ừ, anh nói đi.”
Tôi tưởng anh sẽ nói điều gì đó bất ngờ và ngọt ngào, ai ngờ anh lại thẳng thừng ném cho tôi một quả bom:
“Lâm Khê, giờ anh không thiếu gì cả.” Giọng nói anh đều đều, như đang kể chuyện phiếm.
“Nhà anh có rồi, xe có rồi, con trai có rồi, tiền tiết kiệm cũng có rồi.”
“Còn em, em có gì?”
“Giờ em chẳng còn giá trị gì với anh nữa, em trở thành gánh nặng rồi.”
Anh ngừng lại, nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng xen chút tàn nhẫn:
“Lâm Khê, mình ly hôn đi.”
Những lời đó như từng mũi băng nhọn đâ//m thẳng vào não tôi, khiến tôi choáng váng đến không thể suy nghĩ.
Tôi cảm nhận rõ cơ thể mình dần trở nên cứng đờ, như thể bị đóng băng sống.
“Anh sẽ cho em thời gian suy nghĩ.” Chu Dương đứng dậy, cúi nhìn tôi từ trên cao, ánh mắt bình thản như thể đang hỏi tôi muốn ăn gì cho bữa sáng.
“Anh tin em sẽ lựa chọn đúng.”
Tôi và Chu Dương quen nhau từ thời đại học.
Anh là đàn anh khóa trên, cũng là hotboy của khoa.
Tôi theo đuổi anh suốt một năm, đến khi anh tốt nghiệp mới chịu nhận lời yêu tôi.
Chúng tôi yêu nhau ba năm, kết hôn bảy năm.
Vì gia đình nhỏ, tôi từ bỏ sự nghiệp.
Bảy năm qua, tôi dốc lòng chăm sóc con trai và tổ ấm.
Tôi từng nghĩ chúng tôi sẽ bên nhau đến đầu bạc răng long, như lời anh hứa trước mặt ba mẹ tôi ngày cưới.
Nhưng giờ, anh muốn nuốt lời, muốn vứt bỏ tôi.
Tôi tuyệt đối không thể đồng ý.
2
Vì những lời của Chu Dương, cả đêm tôi không chợp mắt.
Sau khi nói ra những câu đó, anh cũng không quay lại phòng ngủ, mà ngủ luôn trong thư phòng.
Tôi không làm phiền anh.
Bởi tôi tin rằng, chỉ cần anh còn ở lại căn nhà này, tôi vẫn còn cơ hội níu kéo.
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm làm bữa sáng như thường lệ.
Trên bàn ăn, cảnh tượng anh vui vẻ trò chuyện với con trai khiến tôi suýt tưởng chuyện tối qua chỉ là một cơn ác mộng.
“Trần Trần, hôm nay để ba đưa con đi học nhé?” Chu Dương đột ngột nói.
Con trai lập tức reo lên phấn khích:
“Ba thật không? Ba thực sự muốn đưa con đi học sao?”
Tôi hơi nhíu mày theo phản xạ.
Trước đây anh luôn viện cớ bận để tránh việc này, vậy mà hôm nay lại chủ động?
Tôi vội lên tiếng:
“Không cần đâu, anh còn bận công việc, để em đưa con đi.”
Không ngờ con trai vừa nghe thấy vậy đã òa khóc: