11
Tan làm, tôi vội vàng chạy đến trường mẫu giáo đón con gái.
Đột nhiên, trước mắt tôi hiện lên dòng cảnh báo:
【BÁO ĐỘNG! Em chồng đi bắt cóc con gái bạn rồi!】
【Cô ta muốn dùng con bé để uy hiếp bạn!】
Tim tôi chợt trĩu xuống, vội kiễng chân nhìn quanh.
Quả nhiên, em chồng mặc chiếc váy đỏ chói mắt, đang túm chặt cánh tay con gái tôi, lôi về phía một chiếc sedan màu đen đỗ ven đường.
“Mẹ con bị ốm rồi, cô đưa con đi thăm mẹ nhé.”
Miệng nói những lời dịu dàng, nhưng lực tay cô ta mạnh đến mức móng tay bấu sâu vào làn da non nớt của con bé.
Con gái tôi vùng vẫy, quay đầu lại, gương mặt đầy hoảng sợ:
“Con không đi đâu, con đợi mẹ… mẹ nói sẽ đến đón con mà…”
“Im miệng!”
Em chồng hạ giọng đe dọa, đẩy mạnh con bé vào xe, “rầm” một tiếng đóng sập cửa lại.
Tôi lập tức lên xe đuổi theo.
Trên ghế phụ, chiếc máy ghi âm và dùi cui điện phòng thân nằm im lặng — may mà dạo gần đây tôi luôn chuẩn bị sẵn.
Nhà kho bỏ hoang phía bắc thành phố.
Cánh cửa sắt hoen gỉ khép hờ, bên trong vọng ra tiếng nức nở của con gái cùng giọng đe dọa the thé của em chồng.
“Tao gọi cho mẹ mày ngay bây giờ, bảo bà ta lập tức đi ký giấy hòa giải cho anh tao. Không thì tao bán mày lên núi, cả đời đừng hòng gặp lại mẹ mày!”
Tôi đá tung cửa xông vào, cảnh tượng trước mắt khiến máu trong người tôi đông cứng lại.
Con gái bị trói trên ghế, mặt tái nhợt, nước mắt giàn giụa.
Cổ áo đồng phục bị xé toạc một đường, cổ tay hằn lên những vệt đỏ chói.
“Mẹ ơi!”
Thấy tôi, con bé sụp đổ khóc lớn.
“Cô nói sẽ bán con đi!”
Em chồng quay người lại, thấy tôi không những không hoảng, ngược lại còn cười đắc ý:
“Ồ, tới nhanh ghê nhỉ. Tao còn đang định gọi cho mày đây.”
“Đây là bắt cóc!”
Tôi rút điện thoại định báo cảnh sát.
Cô ta thản nhiên vuốt tóc:
“Tao là cô của nó, chỉ nhờ nó giúp chút việc, nhắn cho mày mấy lời thôi, sao gọi là bắt cóc được? Mau đi ký giấy hòa giải cho Trần Diệu Tổ, nếu không thì…”
Tôi bước tới, bế con gái lên định rời đi.
Em chồng đột ngột giật mạnh quai cặp của con bé:
“Muốn đi à? Hôm nay không ký thì đừng mơ rời khỏi đây!”
Con bé bị kéo đau đến bật khóc:
“A… a…”
“Được, tôi ký.”
Tôi nhanh chóng ký vào giấy hòa giải.
Em chồng nghi ngờ nhìn tôi chằm chằm, cuối cùng hài lòng buông tay:
“Coi như mày biết điều.”
Trên đường về nhà.
Con gái run rẩy trong vòng tay tôi:
“Mẹ ơi, sao cô lại làm như vậy?”
Tôi nhẹ nhàng vỗ lưng con:
“Bảo bối đừng sợ, mẹ ở đây rồi.”
Cô ta tưởng rằng tôi ký giấy hòa giải là có thể cứu Trần Diệu Tổ ra ngoài.
Lần này, tôi sẽ cho cả nhà bọn họ đi vào hết trong đó!
12
Về đến nhà, tôi lập tức gọi cho luật sư:
“Luật sư Vương, chuỗi chứng cứ đã hoàn chỉnh rồi. Bắt cóc, đầu độc, mưu sát chưa đạt… chừng này đủ để cả nhà họ vào tù đoàn tụ.”
Luật sư Vương đáp:
“Tốt. Lần này bọn họ có mọc cánh cũng không thoát.”
Dòng chữ hiện lên:
【Cả nhà đi tù cho đủ mâm đủ bát!】
【Nữ chính quá ngầu!】
【Đây mới là trả thù đúng nghĩa!】
Buổi sáng, ánh nắng dịu dàng phủ lên người con gái.
Tôi ngồi xổm xuống, cẩn thận chỉnh lại cổ áo bị lệch cho con.
Khuôn mặt nhỏ hồng hào, đôi mắt trong veo ngập tràn ngây thơ.
“Mấy hôm nay con ở với cậu nhé, mẹ sẽ sớm đến đón con.”
Tôi nói khẽ, đầu ngón tay khẽ dừng lại trên cổ áo mềm mại.
Con bé nghiêng đầu hỏi:
“Mẹ ơi, mẹ đi đâu vậy?”
Khóe môi tôi cong lên thành một nụ cười:
“Mẹ đưa cả nhà bố con đi một nơi… rất xa.”
Dòng chữ nhảy lên:
【Nhóc à, mẹ con sắp đưa bọn họ đi ăn cơm tù rồi đó!】
【Xa đến mức không thể xa hơn!】
【Du lịch nhà tù cao cấp, bao ăn bao ở!】
Con bé gật đầu như hiểu như không, lao vào lòng tôi:
“Mẹ nhớ cẩn thận nhé, mau quay về với con!”
Tôi ôm chặt con, hít mùi sữa nhàn nhạt trên mái tóc con bé:
“Ừ, mẹ hứa.”
Tôi đứng nhìn con bé tung tăng theo cô giáo vào trường mẫu giáo, nụ cười trên môi dần tắt.
Quay người bước về phía chiếc xe đỗ bên đường — luật sư Vương đã đứng đợi sẵn.
13
Trong phòng xử án, không khí ngưng đọng đến mức như có thể vắt ra nước.
Vị hòa giải viên quen thuộc lại đẩy kính, tiếp tục giọng dĩ hòa vi quý:
“Vợ chồng với nhau, vẫn nên lấy hòa làm quý…”
Tôi không đợi ông ta nói hết, lập tức đứng dậy.
“Thưa quý tòa,” – giọng tôi bình tĩnh mà dứt khoát – “mời ngài xem cái này.”