03
Tôi bế con mèo cưng Tiểu Mi từ trong xe ra,
Chiếc vòng ngọc đó đang đeo ngay trên cổ nó.
“Tôi mua để làm phụ kiện cho mèo cưng.”
Mặt Vương Hoài Ngọc xám xịt.
Mắt đỏ hoe.
Vương Kim Hoa lao đến trước mặt tôi, không buông tha.
“Cho dù vụ chiếc vòng là giả, nhưng chuyện cô ngủ với đàn ông bên ngoài sau lưng em tôi, còn mắc bệnh rồi sẩy thai thì là thật!”
Chị ta bỗng ngã vật xuống đất,
Khóc lóc thảm thiết:
“Nhà họ Vương chúng tôi bao đời độc đinh, đứa trẻ đó là kỳ vọng của cả gia tộc! Em trai tôi xem cô như tổ tông mà cung phụng, cô bảo đi đông thì nó không dám đi tây, nửa đêm cô đòi ăn sủi cảo, dù có mệt mỏi thế nào nó cũng bò dậy làm cho bằng được… Vậy mà cô lại phản bội nó! Trời ơi, đứa bé đó là cháu đích tôn nhà họ Vương mà…”
Vương Hoài Ngọc gật đầu theo.
Giả bộ đau lòng đến cực điểm.
Mắt đỏ hoe, giọng khàn khàn:
“Em yêu, chỉ cần em đừng lén lút với đàn ông bên ngoài nữa, anh có thể tha thứ mọi chuyện trước kia. Anh nguyện nuông chiều em như công chúa, dù có phải bán nhà bán đất, tốn bao nhiêu tiền cũng sẽ chữa bệnh cho em.”
Bộ dáng "chân tình" của hắn khiến người xung quanh bắt đầu mủi lòng.
Cả livestream cũng rộ lên đồng cảm.
Bình luận liên tiếp tràn màn hình:
【Cô gái ơi, dừng lại đúng lúc đi, đàn ông tốt như vậy không còn nhiều nữa】
【Có người yêu thương như thế mà còn lừa dối, đúng là loại con gái không biết điều】
【Anh ơi, cho em xin một cái ôm】
Tôi liếc mắt nhìn dòng bình luận.
Vương Hoài Ngọc nở nụ cười đắc ý, còn kéo áo sơ mi ra, để lộ “cơ bụng 8 múi”.
Livestream lập tức bùng nổ:
【Chị em ơi, đồ ăn của chị thật ngon, tỉnh lại đi】
【Có người đàn ông như vậy rồi mà còn đi ăn vụng bên ngoài? Đúng là đồ rác rưởi】
【Cho em sờ múi được không】
Tôi chỉ liếc một cái đã thấy buồn nôn.
Lập tức lấy chai nước tẩy trang mua không lâu trước đây ra,
Đổ thẳng lên bụng hắn.
Chỉ trong tích tắc, “8 múi” kia trôi tuột xuống,
Lộ ra một bụng mỡ bèo nhèo đáng ghê tởm – đúng chuẩn “1 múi”.
Vương Hoài Ngọc sững sờ.
Đến khi kịp phản ứng liền kéo áo che lại,
Ánh mắt hằn học như muốn giết người trừng thẳng vào tôi.
“Tôi chỉ hỏi một câu: cơ bụng còn làm giả được thì còn cái gì mà không làm giả?”
Tôi nhìn vào camera livestream, tuyên bố rõ ràng:
“Tôi và Vương Hoài Ngọc ngoài lần duy nhất anh ta lấy nhầm bưu kiện của tôi, chưa từng gặp lại lần hai.”
Vương Kim Hoa bước lên.
Ném ra một xấp ảnh.
Toàn ảnh đã chỉnh sửa lộ liễu.
Thế nhưng, cư dân mạng trong livestream lại tin là thật.
Ngay lúc đó tôi mới nhận ra –
Hai chị em này đã có chuẩn bị từ trước.
Thứ họ nhắm tới… chính là tài sản của tôi.
Phải nghĩ cách vạch trần toàn bộ bộ mặt thật của bọn họ!
Nghĩ đến đây, mắt tôi đảo một vòng.
“Tôi hỏi thật, anh có dám vì tôi mà bán sạch gia sản không?”
Vương Hoài Ngọc tưởng có hy vọng, ánh mắt sáng rực.
“Dĩ nhiên! Chỉ cần em ngoan ngoãn bên anh, em nói gì anh cũng nghe.”
Tôi gật đầu, lấy từ trong túi ra một tờ giấy vay nợ một triệu tệ –
Là tôi ký đùa tối qua khi chơi thử thách cùng bạn thân.
“Tôi nợ bạn thân một triệu, anh bán nhà giúp tôi trả nợ nhé.”
04
Sắc mặt Vương Hoài Ngọc lập tức thay đổi:
“Dựa vào đâu mà bắt tôi trả tiền?”
Tôi cắn môi, làm ra vẻ uất ức:
“Vừa nãy anh đứng trước mặt cảnh sát cam đoan sẽ giúp tôi trả nợ mà. Mới một lúc, tôi đã không còn là ‘bảo bối’ của anh nữa sao?”
Vẻ mặt Vương Hoài Ngọc lúc trắng lúc xanh, tức đến nghiến răng.
Hắn không muốn công sức đổ sông đổ bể.
“Em tất nhiên là bảo bối của anh rồi. Vài ngày nữa anh sẽ đăng tin bán nhà.”
Tôi mỉm cười, khẽ cong môi:
“Đúng lúc bạn tôi đang tìm nhà mua, để tôi gọi cậu ấy đến.”