7
Bên ngoài trời nắng chói chang, còn tôi thì lạnh toát cả người.
Chu Thần quả thật rất khả nghi.
Rõ ràng tin nhắn vẫn còn trong máy tôi, vậy mà anh lại nói không có.
Chỉ có một khả năng — anh đã xóa tin nhắn tôi gửi đi.
Nhưng tại sao anh lại làm vậy?
Rõ ràng anh luôn nhường nhịn tôi, tôi nói gì anh cũng nghe theo.
Nghĩ lại chuyện hôm qua — anh nhất quyết bắt tôi ở lại homestay này. Tại sao lại cứng rắn đến vậy?
Có khi nào anh ấy biết trước tôi sẽ gặp ma?
Tôi thử gọi lại cho bà, nhưng vẫn không liên lạc được.
Giờ tôi còn có thể tin ai?
Phải rồi, Tấu Nguyệt!
Cô ấy chắc chắn sẽ không hại tôi.
Nghĩ đến đó, tôi vội chạy ra bãi biển, kéo Tấu Nguyệt lại.
Sau một vài câu xã giao, tôi dò hỏi:
“Nguyệt Nguyệt, sao cậu và Chu Thần lại chọn homestay này vậy?”
Tấu Nguyệt ngáp dài:
“Là Chu Thần chọn đó. Anh ấy nói muốn tạo bất ngờ cho cậu. Ban đầu tớ chọn một chỗ khác, nhưng anh ấy cứ khăng khăng chọn nơi này…”
Quả nhiên là anh ta.
Tôi không ngờ người mình yêu nhất lại có thể đẩy tôi vào chỗ chết.
Trái tim tôi như chết lặng, lập tức bỏ lại Tấu Nguyệt và chạy đi tìm Chu Thần đối chất.
“Tại sao anh lại hại em?!”
“Hi Hi, em đang nói gì thế?”
Chu Thần tỏ vẻ vô cùng bối rối.
Tôi giận dữ kể lại những gì Tấu Nguyệt đã nói.
Không ngờ, sắc mặt anh lại thay đổi.
“Hi Hi, homestay này không phải anh chọn, là Tấu Nguyệt chọn đó. Cô ấy nói em chắc chắn sẽ thích, mà anh thì có biết gì đâu…”
“Sáng nay tỉnh dậy, anh thấy điện thoại không nằm ở chỗ cũ. Lúc đầu còn tưởng là mình nhớ nhầm. Nhưng giờ nghĩ lại, chắc là cô ấy đã lén vào phòng anh xóa tin nhắn. Chỉ có cô ấy mới đoán được mật khẩu là ngày sinh của em.”
Gương mặt Chu Thần đầy vẻ chân thành.
“Hi Hi, nếu thực sự là anh làm, thì anh sẽ không được chết tử tế!”
Tôi hoảng hốt, vội bịt miệng anh lại.
“Hai người đang nói chuyện gì thế?”
Là Tấu Nguyệt.
Không hiểu vì sao, tôi lại thấy có chút chột dạ trong ánh mắt cô ấy.
“Không có gì đâu, bọn tớ đang bàn xem chút nữa đi đâu chơi.”
Tôi thản nhiên đáp, giọng không mặn không nhạt.
Bỗng một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi.
Bà nội là người Tứ Xuyên, hay phát âm sai giữa “ch” và “zh”.
Có khi nào… bà không nói “Tiểu Chu”, mà là “Tiểu Tấu”?
Hóa ra… người mà bà nội bảo tôi đừng tin chính là Tấu Nguyệt!
8
“Đi nhanh, cô ta có vấn đề!”
Tôi thì thầm với Chu Thần rồi kéo anh chạy đi.
“Ê, rốt cuộc là chuyện gì vậy? Cậu làm gì mà thần thần bí bí thế?”
Tấu Nguyệt la lên từ phía sau, nhưng tôi vẫn kéo Chu Thần chạy càng lúc càng nhanh.
Chạy được một đoạn, Chu Thần bắt đầu là người kéo tôi.
Tôi mệt lả, ra hiệu dừng lại.
Nhưng Chu Thần như không nghe thấy gì, anh bế thốc tôi lên và tiếp tục chạy.
“Anh làm gì đấy? Thả em xuống!”