18
Sau khi ngừng điều trị, tôi vào thăm Kỷ Hoài Kha như một sự quan tâm cuối cùng trước lúc anh ta ra đi.
Anh ta đang đeo mặt nạ dưỡng khí.
Nhìn thấy tôi bước vào, anh ta lập tức trừng mắt, ánh mắt đầy thù hận như muốn đâm chết tôi.
Nhưng anh ta đã không thể nói, chỉ để lại những vệt hơi nước trên mặt nạ dưỡng khí.
Tôi cúi xuống, ghé vào tai anh ta, nhẹ giọng: “Thật tiếc là tôi không thể đưa anh vào tù.”
Kỷ Hoài Kha lập tức giãn đồng tử, một lần nữa ánh mắt đầy sợ hãi.
Tôi tiếp tục mỉm cười: “Số tiền trong két sắt, tôi đã lấy hết. Anh yên tâm, tiền dưỡng già của cha mẹ anh, tôi sẽ để lại. Nhưng căn biệt thự, xe hơi, và mọi thứ anh cho cô bồ nhỏ của anh, tôi sẽ thu hồi lại hết.”
Tôi nhẹ nhàng vuốt tóc anh ta, như cái cách tôi từng làm khi chúng tôi còn yêu nhau.
“Để tôi đoán xem, anh có từng làm xét nghiệm ADN với đứa bé đó chưa? Ừm… tôi đoán là chưa. Dù sao hai người nhìn rất giống nhau mà.”
Tôi giả vờ nghĩ một lúc rồi bật cười.
“À phải, tôi đoán rằng Tần Mộng Nhung lại đang có thai. Vậy càng không cần xét nghiệm ADN nữa.”
Kỷ Hoài Kha sợ hãi nâng tay định giật mặt nạ dưỡng khí, nhưng tôi giữ chặt tay anh ta lại.
“Vậy làm sao chứng minh rằng chúng là con anh? Nếu không phải con anh, làm sao chúng có thể chia được tài sản của anh?”
Dù giọng tôi nhẹ nhàng, từng từ vẫn rất rõ ràng.
Tôi nhẹ nhàng vỗ lên tay anh ta: “À đúng rồi, anh từng bảo với bạn bè rằng tôi là kẻ mưu mô nham hiểm, vậy tôi cũng không thể phụ lòng đánh giá của anh. Tiếc là những màn tôi đối phó với cô bồ và bạn bè của anh sau này, anh sẽ không được chứng kiến nữa. Nhưng đừng lo, tôi sẽ sống tốt, anh cứ yên tâm mà chết đi.”
Kỷ Hoài Kha trút hơi thở cuối cùng ngay trước mắt tôi.
Anh ta ra đi với đôi mắt trợn trừng.
Đây chắc hẳn là điều mà người ta gọi là “chết không nhắm mắt.”
Nhớ lại một tháng trước, khi lập thỏa thuận ly hôn, Kỷ Hoài Kha đã giả vờ để lại một bản di chúc.
Di chúc rất đơn giản, vì trong thỏa thuận ly hôn, anh ta đã chuyển hết tài sản cho tôi, bản thân ra đi tay trắng. Di chúc chỉ là để sắp xếp hậu sự.
Anh ta muốn tôi giao tro cốt lại cho cha mẹ anh ta, bảo rằng muốn linh hồn được trở về quê nhà.
Đó chỉ là mánh khóe của anh ta, để che mắt tôi. Dù gì, sau khi ly hôn, tôi với tư cách vợ cũ mà đem hỏa táng anh ta, thì hồ sơ sẽ không thể được thông qua.
Nhưng anh ta tính đủ thứ, không tính được rằng anh ta không sống đến ngày ly hôn.
Anh ta từng nói với tôi, Đào Hoa Phố là nơi anh ta lớn lên, mỗi mùa xuân hoa đào nở rộ. Anh ta muốn được chôn cất tại đó.
Dĩ nhiên, tôi không thể để anh ta được toại nguyện.
Vì thế, sau khi hỏa táng, trên đường từ nhà tang lễ về, tôi đã rải hết tro cốt của anh ta đi.
Cha anh ta ôm về chỉ là một hộp tro giả được làm từ bột thạch cao.
Tôi phải tốn công chuẩn bị trước hơn nửa tháng, lên mạng tìm ảnh xương cốt để làm giả, đề phòng cha mẹ anh ta nghi ngờ.
19
Đám tang của Kỷ Hoài Kha còn chưa kết thúc, tôi đã đệ đơn kiện Tần Mộng Nhung ra tòa, yêu cầu cô ta trả lại toàn bộ tài sản mà Kỷ Hoài Kha đã tặng trong thời kỳ hôn nhân của chúng tôi.
Tần Mộng Nhung sững sờ.
Ngày mở phiên tòa, cả cha mẹ chồng tôi đều đến, cha chồng ngồi ở ghế nhân chứng.
Tần Mộng Nhung gần như bật khóc: “Con gái tôi chính là con gái của Kỷ Hoài Kha. Nó đương nhiên phải được hưởng quyền thừa kế tài sản từ bố nó.”