8
Tối hôm đó, không ngủ được, tôi cầm điện thoại định hủy liên kết với hệ thống giám sát ở nhà.
Ai ngờ lại tình cờ thấy được hình ảnh của Tần Hoan.
Cô ta mặc một bộ đồ công sở màu đen bó sát, khoe trọn thân hình trẻ trung nóng bỏng.
Tóc tai rối bời, áo quần xộc xệch.
Lục Minh lúc đó trông như say mềm, người đổ vật lên người cô ta như một vũng bùn sống.
Tần Hoan chật vật kéo anh ta đặt lên sofa.
Miệng Lục Minh vẫn liên tục lẩm bẩm:
“Khát… tôi khát quá…”
Tần Hoan mở tủ lạnh lục tung, chỉ tìm được hai chai sữa.
Lục Minh uống một ngụm rồi phun thẳng ra, cáu kỉnh hỏi:
“Nước ép dưa hấu của tôi đâu?”
Tần Hoan sững lại:
“Bây giờ em biết đi đâu vắt nước dưa hấu cho anh? Uống sữa tạm đi, không thì em tìm ít nước lạnh cho anh.”
Lục Minh nhíu mày, không nói gì nữa.
Tần Hoan bỗng dưng cởi áo khoác, để lộ dây áo hai dây bên trong.
Tôi cảm thấy ghê tởm đến mức không dám nhìn tiếp.
Cô ta mềm nhũn ngả vào lòng Lục Minh, nũng nịu:
“Lục Minh, anh sắp ly hôn rồi mà… khi nào cưới em về nhà đây?”
Vừa dứt lời, Lục Minh đã phun sạch lên sàn.
Mùi nôn mửa lan khắp phòng.
Tần Hoan nhăn mặt ghét bỏ, định kéo Lục Minh vào phòng ngủ, nhưng bị anh hất văng ra:
“Ai nói với cô là tôi ly hôn? Tôi chỉ có một người vợ — Triệu Tình!”
“Mau cút đi! Không tôi báo cảnh sát đấy… ọe…”
Hai người giằng co thêm một lúc.
Lục Minh tỏ rõ sự phản kháng, Tần Hoan giận dữ dậm chân bỏ đi.
Lục Minh lảo đảo đứng dậy khỏi ghế sofa, ôm chậu cây ngồi ngay bên cạnh camera, lẩm bẩm:
“Triệu Tình… anh muốn uống nước dưa hấu…”
Chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc đáp lại anh ta.
Phải nói, Lục Minh đúng là bị chiều hư rồi.
Trước đây, mỗi lần anh ta uống say về nhà, tôi đều chuẩn bị sẵn nước ép dưa hấu để giải rượu.
Những điều tốt đẹp đó, anh ta chưa bao giờ thấy.
Đến giờ thì giả vờ nhớ nhung quá khứ làm gì?
Mà điều khiến tôi thấy lạ là:
Tôi cứ tưởng sau khi ly hôn, Lục Minh sẽ ngay lập tức đến với Tần Hoan.
Dù sao nhìn từ trước đến nay, cô ta mới là “ngoại lệ” trong lòng anh.
Nhưng giờ nhìn lại, tôi thật sự không hiểu nổi anh ta đang nghĩ gì.
Sáng sớm bảy giờ, tôi tỉnh giấc.
Mở camera thì thấy Lục Minh đang ngồi thẫn thờ ở bàn ăn.
Trước đây, mỗi lần anh ta uống say về, tôi đều nấu cháo và món nhạt để anh dễ ăn sau khi tỉnh rượu.
Tôi luôn đặt sẵn trên bàn trước khi anh dậy.
Nhưng lần này, không có gì cả.
Lục Minh ngồi hút một điếu thuốc, không biết đang nghĩ gì.
Sau đó vẫn mặc nguyên bộ đồ nhàu nhĩ tối qua đi làm.
9
Chiều hôm đó, tôi nhận được điện thoại từ bộ phận tài chính của công ty, hẹn tôi đến xử lý việc chia tài sản.
Vừa bước vào cửa, đã đụng ngay Tần Hoan.
Ánh mắt cô ta nhìn tôi, đầy khiêu khích.
Cô ta lôi tôi vào phòng trà, mở miệng với vẻ đắc ý:
“Chị biết vì sao mỗi chiều thứ Tư công ty đều có bánh việt quất không?”
Tôi ngẩng lên, bình thản đáp:
“Vì cô thích ăn à?”
Khuôn mặt cô ta lộ rõ vẻ tự mãn.
Đúng là sinh viên mới ra trường, kiêu căng đến mức đáng yêu.
“Nếu đã tự tin về tình yêu của mình như vậy, sao còn phải mất công nói mấy lời này với tôi?”
Tần Hoan ngẩng cao đầu:
“Tôi chỉ muốn chị hiểu rõ vị trí của mình. Ly hôn rồi thì đừng bám theo nữa. Trong mắt Lục Minh, chị chẳng qua chỉ là người giúp việc.”
À ha, thì ra là đến để tuyên bố chủ quyền.
Tôi cười nhạt:
“Còn cô? Một kẻ chen chân vào mối quan hệ người khác thì có tư cách gì đánh giá tôi?”
“Cô nghĩ cô đẹp, cô trẻ là có thể muốn gì được nấy? Nếu tôi tung chuyện cô cướp chồng người khác ra ngoài, không chỉ khiến cô bị đuổi khỏi công ty, mà còn làm tổn hại đến danh tiếng của Lục Minh.”
“Cô nói xem, đến lúc đó, giữa sự nghiệp và cô, Lục Minh sẽ chọn cái nào?”