10.
Hôm sau, tôi đăng toàn bộ đoạn trò chuyện với Phó Dao cùng bản ghi âm giữa tôi và Tạ Thanh Việt lên mạng.
Con gái được mẹ nuôi dạy thường có rất nhiều ưu điểm khi trưởng thành.
Ví dụ như luôn nhận thức được rằng, muốn bảo vệ lợi ích của bản thân thì phải dựa vào chính mình.
Ban đầu tôi khổ sở vì không có bằng chứng, quy trình tuyển dụng của Phó Dao nhìn bên ngoài rất hợp lý.
Dù tôi có lên tiếng phản đối, chưa chắc họ sẽ vì mấy câu nói của tôi mà thay đổi kết quả tuyển chọn.
Ngược lại, để bảo vệ danh tiếng của Viện nghiên cứu, họ có thể sẽ chọn cách để tôi chịu thiệt.
Vì thế, tôi chỉ còn cách để họ tự bộc lộ sơ hở.
Trùng hợp là Phó Dao lại rất thích khoe khoang, không chịu nổi việc tôi và Tạ Thanh Việt ngày càng thân thiết.
Muốn chọc tức cô ta còn dễ hơn ép một con châu chấu nhảy.
Tôi không ngờ rằng ngay cả người trong Viện nghiên cứu Đại học Giang cũng đứng ra thêm dầu vào lửa.
Trong Viện nghiên cứu, mọi yêu cầu đều phải được phản hồi trong vòng một đến ba ngày, phân công chuyên môn rõ ràng, ai cũng phải tự hoàn thành phần việc của mình.
Vậy mà Phó Dao gần như chẳng làm được gì, lại thường xuyên lén lút rời khỏi đơn vị.
Lúc thì bảo đi đón con tan học, lúc thì nói cơ thể không khỏe cần về nhà nghỉ ngơi.
Tiến độ công việc liên tục bị trì hoãn.
Câu chuyện đã lan ra, kéo theo cả những vấn đề trong khâu quản lý của Viện nghiên cứu Đại học Giang.
Ngay cả giáo sư từng dẫn dắt tôi cũng không kìm được mà mở tài khoản mạng xã hội.
"Đây là một trong những sinh viên chăm chỉ nhất mà tôi từng dạy. Suốt những năm qua gần như coi Viện nghiên cứu như nhà. Muốn nghiên cứu có nghiên cứu, muốn thành quả có thành quả. Hy vọng vụ việc này được xử lý hợp tình hợp lý."
Hai tiếng sau, Viện nghiên cứu Đại học Giang ra tuyên bố sẽ điều tra toàn diện vụ việc.
Hai ngày sau, họ công bố kết quả xử lý.
Phó Dao bị cho thôi việc vì năng lực không đạt yêu cầu, đồng thời tôi được mời quay trở lại làm việc.
Kết quả xử lý này khiến nhiều người càng thêm bất mãn.
Bao gồm cả tôi.
[Con nhỏ kia đâu rồi? Điều tra người phụ trách Viện nghiên cứu đó đi, tôi vô cùng nghi ngờ về phẩm chất đạo đức của anh ta!]
[Lại kiểu tự phạt ba chén à?]
[Ý trên thì cũng chỉ là ngửi mùi rượu thôi, nữ thì từ đầu không có việc, đến cuối cũng không có, còn nam thì vẫn ở đó như chưa từng xảy ra gì.]
[Sao tình huống này giống hệt cái bài post hôm trước vậy? À! Là bài về ánh trăng sáng đó!]
[Tôi cũng nhớ! Là bài của chị nguyệt quang tự tin đỉnh cao! Thật sự giống hệt hai người kia.]
[Hai người đều có vấn đề, sao chỉ xử lý một? Coi bọn tôi là đám ngốc à!]
...
Đúng vậy.
Phó Dao có vấn đề, vậy Tạ Thanh Việt không có sao?
Chẳng qua là Viện nghiên cứu Đại học Giang muốn giữ anh ta lại mà thôi.
Tôi đã chặn số anh ta từ lâu, vậy mà anh ta lại mò tới trường tìm tôi.
"Như em muốn rồi đấy, cô ấy đã bị sa thải, bây giờ em hài lòng rồi chứ?"
Tôi hơi sững người: "Tôi hài lòng cái gì?"
Anh ta lạnh lùng nhìn tôi: "Không phải chỉ vì muốn vào Viện nghiên cứu Đại học Giang sao? Không phải muốn ở bên anh sao? Em còn giả vờ gì nữa?"
"Lâm Khê, đôi khi kiểu phụ nữ lý trí quá mức như em thật sự khiến người ta sợ hãi."
"Chuyện lần này đến đây thôi, em quên những lúc anh yếu lòng, anh cũng quên sự toan tính của em, chúng ta làm lại từ đầu nhé."
Tôi hơi nhíu mày.
Từng chữ anh ta nói tôi đều có thể hiểu, nhưng ghép lại thì hoàn toàn không hiểu anh ta đang nói gì.
Sao tôi lại trở thành người có lỗi rồi?
Còn chưa kịp lên tiếng, đúng lúc đàn anh mà tôi hẹn ăn cơm cùng thầy bước ra từ tòa nhà văn phòng.
Anh ấy làm như không thấy Tạ Thanh Việt, đi thẳng về phía tôi.
"Đàn em, anh hy vọng em suy nghĩ lại. Nếu em chuyển sang Viện nghiên cứu Đại học Nam... thật sự anh không biết phải giải thích thế nào khi quay về."
Tôi lắc đầu, mỉm cười nói: "Không cần suy nghĩ nữa đâu, lý do em đã nói rõ với anh rồi."
Tạ Thanh Việt sững sờ đứng tại chỗ, ánh mắt từ do dự chuyển thành kinh ngạc.
"Sao lại không cần suy nghĩ nữa? Em không đến Viện nghiên cứu của bọn anh sao?"
Thật ra người từ bỏ Viện nghiên cứu Đại học Giang không chỉ có mình tôi.
Ví dụ như đàn anh kia, mấy hôm nay đã loanh quanh quanh tòa nhà văn phòng này biết bao lần.
Liên tiếp nhiều giáo sư từ chối lời mời hợp tác của anh ấy, thậm chí không ai chịu đứng tên cùng.
Có người nói sức khỏe không tốt, có người thì nói bản thân không đủ tầm.
Tuy có liên quan đến làn sóng dư luận hiện tại, nhưng cũng đủ khiến Viện nghiên cứu Đại học Giang chịu áp lực lớn.
Tôi không nhìn Tạ Thanh Việt nữa, đi xuyên qua anh ta bước lên con đường rợp bóng cây.
Cuối con đường là nơi tôi đã gắn bó nhiều năm, cũng là nơi chứng kiến tôi từng bước biến ước mơ thành hiện thực.
Nửa tháng sau, tôi ký hợp đồng với Viện nghiên cứu Đại học Nam.
Mấy giáo sư lần lượt chuyển hướng các dự án hợp tác sang Đại học Nam.
Những năm gần đây, Viện nghiên cứu Đại học Nam đã dần thoát khỏi sự ràng buộc của trường, có xu hướng trở thành Viện nghiên cứu hàng đầu tỉnh.
Nhân lực nghiên cứu được tuyển chọn kỹ lưỡng, không còn giới hạn trong nội bộ Đại học Nam, mà kinh phí nghiên cứu cũng tăng dần mỗi năm.
Trên mạng, làn sóng chỉ trích Tạ Thanh Việt ngày càng dữ dội.