1.
Dải lụa đỏ treo cao, ta đứng trước cửa mà ngập ngừng mãi không bước vào.
Sau cánh cửa là thê tử mới cưới của ta – Cửu Công chúa đương triều, nét đẹp hoa nhường nguyệt thẹn. Ngoài việc nghe đồn nàng ốm yếu quanh năm, nàng dường như chẳng có khuyết điểm nào. Chỉ tiếc một điều: Ta là nữ nhân và không thể để ai phát hiện ra bí mật này.
Thế nên, phương án tối ưu trong mắt ta khi đó chính là… trực tiếp trừ khử nàng. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, rõ ràng cách đó không ổn chút nào. Sau khi đắn đo hết lần này đến lần khác, ta quyết định đóng vai một tên “phu quân tệ bạc”. Dù biện pháp này cũng chẳng cao minh gì, nhưng ít nhất tạm thời giúp ta đối phó được tình cảnh nhạy cảm hiện giờ.
Nghĩ vậy, ta âm thầm hít sâu, đẩy cửa bước vào. Vừa đóng cửa lại, ta liền tiến thật nhanh về hướng người đang ngồi bên giường. Có điều, còn chưa kịp buông lời “Trong tim ta đã sớm có người” thì một tia sáng lạnh lẽo chớp lên trước mắt, ta lập tức ngả người ra sau tránh được, nhưng kế đó lại là một lưỡi đao trực diện chém tới.
Này… không phải nói nàng là mỹ nhân ốm yếu hay sao?
Dù trong lòng bàng hoàng, nhưng sau bao lần xông pha chiến địa, phản ứng của ta vẫn đủ nhanh.
Chỉ thấy nàng tự tay xốc khăn voan, dung mạo rực rỡ như hoa, vậy mà xuất thủ tàn nhẫn đến độ ta không dám lơ là. Cứ thế, hai người kịch chiến chừng nửa tuần trà.
Nàng ra đòn liên tiếp và hiểm hóc, còn ta càng đánh càng “hăng”. Nếu cứ tiếp diễn, e rằng một trong hai chúng ta sẽ gục ngã ngay trong đêm tân hôn. Cuối cùng, ta cũng nắm được sơ hở của nàng, hất tung chủy thủ khỏi tay Công chúa. Nàng lảo đảo trượt chân, bất ngờ đổ thẳng vào người ta, khiến cả hai ngã văng lên giường.
Ngay giây phút đó, ta nhanh hơn một bước, khống chế hai tay nàng bắt chéo ra sau, ghìm nàng nằm dưới thân:“Ngày đại hỉ mà muốn giế/t hại phu quân ư?”
Nàng cố xoay vặn, ta chỉ càng ghìm chặt hơn. Trong phòng thoang thoảng mùi huân hương, đầu óc ta bỗng chộn rộn. Thuận tay, ta nâng cằm nàng lên:“Vì sao muốn lấy mạng ta?”
Có lẽ vì nhận thấy tình thế đã ngã ngũ, bỗng dưng nàng buông lỏng sức phản kháng. Khi ngoảnh lại, đôi mắt nàng đã ầng ậc nước, thoáng khiến người ta mềm lòng.
Nàng nói: “Ta đã có người trong lòng.”
Ta nghe mà mừng như mở cờ. Quá tốt, quả là rất tốt!
Ta lập tức xoay chuyển suy nghĩ, nhanh chóng sửa lại “kịch bản”.
Ha ha, như thế thì đâu cần ta diễn vai phu quân xấu xa nữa. Dù rằng để ta đóng vai một kẻ si tình bị “đội nón xanh” cũng chẳng mấy vẻ vang, nhưng dù sao điều này vừa hợp ý nàng, lại vừa hợp thế cục. Nàng là Công chúa, xinh đẹp tuyệt trần, không muốn cho ta đụng vào thì ta giả vờ chung tình, lẳng lặng “chịu khổ” cũng được. Chuyện này thoạt nhìn cũng khá ổn đấy chứ?
Ta đang tính mở lời: “Thực ra… có thể thương lượng mà…”
Ai ngờ chỉ vì ta buông lỏng tay một thoáng, nàng liền vùng dậy, lần này tới lượt ta bị đẩy ngã ngửa.
Trong phút chốc, thế giới đảo lộn. Ánh nến bập bùng trên bàn hóa thành hai đốm lửa lập lòe. Nghe đồn rằng nếu bấc nến nổ ra hai tia sáng nghĩa là điềm tốt sắp đến.
Nhưng hiện giờ, Công chúa lại đang phủ người lên ta, khiến ta bật lùi, đập thẳng vào ngực nàng…
Ôi trời, rắn chắc thế.
Cú va đập khiến mũi ta đau đến chảy nước mắt.
Hai tay ta lập tức bị Công chúa trói quặp ra sau, mặt nàng thoáng nở nụ cười, rồi khẽ ấn vào trán ta, khiến ta như bị dán chặt xuống giường, vừa nhìn đã thấy chẳng lành.
Có điều, cũng hơi thú vị. Dẫu sao, một đại mỹ nhân đang ngồi trên eo ta, thở phì phò, mặt ta lại nóng bừng lên.
… Nàng quả là đẹp!
Không ngờ mỹ nhân đó liền rút lưỡi đao kề ngay cổ ta.
“Nói chuyện thương lượng à? Không có cửa đâu.”
Ánh nến mờ ảo soi rọi gương mặt nửa sáng nửa tối của nàng.
Công chúa hơi nặng tay quá thì phải.
Ta cố xoay người, mưu tính làm sao để nàng không nghi ngờ mình. Vừa định hé môi giải thích, ta đành cắn răng: “Thật ra… ta… là đoạn tụ.”
Gương mặt xinh đẹp kia lập tức sững sờ, đao trên tay càng ghì sát hơn.
“Công chúa, người có ý trung nhân, còn ta không hứng thú với nữ nhân. Mối hôn nhân này vốn là ép buộc cả đôi bên. Chi bằng…”
Ta đang nói dở thì bàn tay trái của nàng bất ngờ chạm vào ngực ta, “Ý ngươi muốn hai ta liên thủ?”
Vị trí của tay nàng có hơi khó tả, ngay cả khoảng cách giữa đôi mắt và gương mặt nàng cũng thật… gần gũi.
“Phải… là vậy.”
Nàng càng ghé sát, ta dường như cảm nhận được hơi thở nóng ấm từ nàng. Tim ta đập loạn, bất giác khó tránh giãy giụa. Vẻ mặt Công chúa dường như có chút kiềm chế: “Đừng cử động.”
Nghe giọng nàng trầm khàn, bỗng dưng mặt ta càng nóng hơn. Nàng không nói gì, thời gian trôi qua khiến ta lại thấy khó chịu, đành xoay người lần nữa.
“Ta bảo ngươi đừng nhúc nhích!”
Chẳng rõ vì sao gò má nàng cũng ửng hồng.
Nhưng hiện tại, tình thế của ta nào có dễ chịu gì.
Nóng quá.
Tại sao lại nóng đến vậy?
Một mùi hương lạ phảng phất quanh chóp mũi. Ta chợt nhớ, đêm động phòng thường đốt một loại huân hương để… trợ hứng.
Chúng ta… hình như bị dính bẫy rồi?
Tay ta siết chặt thành nắm đấm.
Cắn răng, ta thấp giọng: “Công chúa, ngài…”
Ta còn chưa kịp mở lời thì thấy sắc mặt Công chúa khựng lại, dường như nàng vừa phát giác điều gì, liền khẽ nắm một cái.