19.Hôm nay là ngày mà Phong Hoài đã sắp đặt từ rất lâu. Hắn lo liệu chu toàn, từng chi tiết đều tính toán kỹ càng. Đợi đến khi Hoàng đế nhận ra vấn đề, quân cờ mà hắn bố trí cả trong lẫn ngoài triều đã không còn đường thoái lui. Lấy cớ Mạc Bắc hỗn loạn, lòng dân sợ hãi, hắn lại dùng thân phận “nữ nhi” đích thân xin ra chiến trường, chịu đủ điều hạ nhục rồi lập nên hàng loạt chiến công. Từ đó, dã tâm mà hắn che giấu bấy lâu cuối cùng cũng lộ rõ.
Lúc này, ta đang ở trong phủ Công chúa, sắp tới kỳ lâm bồn, bụng đã lớn rõ. Bởi vậy đã lâu ta không ra gặp ai. Thế nhưng Thánh thượng lại đột ngột ban khẩu dụ triệu kiến ta. Ta vừa định vào cung thì bị Phong Hoài ngăn lại ngay cửa, đủ để hiểu rằng hai cha con Hoàng đế – Công chúa đã xé toang lớp mặt nạ.
Thời tiết gần đây trở lạnh, ta sợ con nhiễm hàn nên khắp phủ Công chúa đều đặt sẵn chậu than. Trước khi rời phủ, Phong Hoài cũng chu đáo căn dặn mọi thứ, lo ta sinh nở vất vả.
Vậy mà đêm ấy, ta vừa mơ màng ngủ thì chợt giật mình bởi mùi khói dày đặc.
Lửa bốc cháy tứ bề.
Ta còn chưa kịp hoàn hồn, đã thấy một bóng đen chụp khăn ướt lên miệng mũi ta. Loáng qua ánh lửa, ta nhận ra đó chính là tiểu ám vệ của Phong Hoài.
“Trong phủ có kẻ phóng hỏa, Hầu gia theo ta mau!”
Vừa dứt lời, hắn liền kéo ta rời khỏi nơi hỏa hoạn. Chúng ta né lửa thì được, song lại đụng phải kẻ mai phục. Dù ám vệ của Phong Hoài tài nghệ không tệ, nhưng đối phương quân số đông gấp bội. Lòng ta trầm xuống, sau lưng ngọn lửa gào thét, phía trước đao kiếm tua tủa. Chưa bao lâu, ta đã ngửi được mùi máu tươi nồng nặc trên người tiểu ám vệ.
Có lẽ tình cảnh căng thẳng kích thích, bụng ta đột ngột quặn đau.
“Hầu gia coi chừng!”
Ta cắn răng tung cước hạ gục một tên áo đen, đoạt lấy thanh kiếm trên tay hắn. Thừa thế, ta lách người tránh đòn rồi không chút do dự vung kiếm cắt phăng cổ họng đối phương.
Chúng ta thoát vòng vây, nhìn thấy một cỗ xe ngựa đậu gần đó. Tiểu ám vệ đẩy ta tới, lại bảo hai người khác hộ vệ ta: “Hầu gia, mau lên xe!”
Lời hắn vừa dứt, ám vệ đã đỡ ta lên xe ngựa.
Đau đớn khiến đầu óc ta tê dại, nhưng trong giây lát, ta vẫn không khỏi cảm thán: Quả đúng phong cách của Phong Hoài, lúc nào cũng gọn gàng thần tốc.
20.Ta gắng gượng ôm bụng chịu đựng suốt quãng đường, đến được biệt viện liền thét lên một tiếng.
Trong sân đã có đại phu chờ sẵn, ta túm chặt cánh tay người đó, gần như nghiến răng: “Bà đỡ đâu? Ta… sắp sinh rồi…”
Nói dứt lời, trước mắt tối sầm, ta ngất lịm.
Mọi chuyện sau đó như một cơn ác mộng, ngổn ngang giữa lằn ranh sinh tử.
Giọng bà đỡ liên tục giục ta cố rặn. Lúc mơ màng, ta thoáng nghe tiếng: “Chủ tử, ngài không thể vào!” Ta ráng sức mở mắt, dường như trông thấy bóng dáng Phong Hoài. Hắn đưa tay cho ta, bảo nếu đau thì cứ cắn hắn.
Ta không khách khí, ngoạm ngay. Đau như búa bổ thế này, còn để ý gì nữa.
Không biết trải qua bao lâu, tiếng khóc trẻ sơ sinh vang lên. Đầu óc ta mịt mùng, chẳng rõ mình là ai, đang ở đâu, chỉ loáng thấy cánh tay hắn chảy máu đầm đìa vì vết cắn.
Ta đau xót, rướn người liếm vết thương ấy, còn phì phò thổi thổi, đối diện với vẻ hoảng hốt của Phong Hoài, ta nhoẻn cười: “Xin lỗi chàng, thổi một tí là đỡ đau rồi.”
Nói xong ta kiệt sức, chìm vào hôn mê hoàn toàn.
21.Dường như ta đã ngủ rất lâu, bỏ lỡ vô số chuyện quan trọng.
Tỉnh lại thì thấy bản thân đang ở trong cung, còn người ngự trên hoàng vị trước kia đã biến mất khỏi đó.
Kỳ lạ là, mặc dù Phong Hoài ép vua thoái vị, khi xuất hiện trước mặt ta, hắn vẫn vận nữ trang. Ta tò mò hỏi, hắn chỉ nhẹ nhàng xoa đầu ta, bảo: “Ta từng nói nhất định sẽ có cách.” Vốn dĩ, khôi phục thân phận nam tử chẳng những giúp hắn nhận được cảm thông của thiên hạ, mà còn đường đường chính chính bước lên ngai vàng. Thế nhưng hắn lại chọn con đường khó khăn hơn – đăng cơ xưng nữ đế.
Tin này lan ra, cả triều đình lẫn dân gian ầm ĩ xôn xao. Hắn đành dùng thủ đoạn quyết liệt trấn áp, dẫn tới khắp nơi phiên vương nhăm nhe. Việc vốn chỉ cần mười phần sức, hắn nay dốc gấp đôi công lực mới tạm thời ổn định thế cuộc.
Nghe xong, tim ta thắt lại như bị ai bóp nghẹt.
Ta chưa bao giờ nghĩ mọi chuyện sẽ đi xa đến thế, ngước mắt đỏ hoe nhìn hắn: “Chàng… chàng rốt cuộc nghĩ gì vậy…”
Dáng vẻ Phong Hoài giống như một đứa trẻ vừa làm xong bài khó, đang nôn nóng muốn được khen. Trong mắt hắn đan xen chút tự hào, chút lưỡng lự, và vô vàn chân thành.
“Ta đã nói, nàng không phải vết nhơ của ta. Chúng ta vẫn là phu thê danh chính ngôn thuận, cha và tỷ tỷ của nàng cũng không bị liên lụy hay cười chê. Điều ta cần làm, ta đã làm xong. Con của chúng ta cũng rất khỏe. Ta thật lòng… rất yêu nàng. Vậy, chúng ta hãy bên nhau nhé?”
Nghe hắn nói, ta xúc động nắm chặt tay hắn: “Ta…”
Đúng lúc này, bên ngoài có người bẩm báo: Thành Dương Huyện chúa xin diện kiến.
Ta ngơ ngác: Nguyệt Dao? Sao nàng ấy lại tới?
Ta và hắn nhìn nhau, không rõ cảm xúc trong lòng là gì.