13.
Ta chẳng còn cơ hội để suy nghĩ thêm.
Phí Tự quay trở lại là vì Trịnh Quý phi đột nhiên ra tay.
Nàng ta truyền chỉ gọi ta vào cung, nói là để tra hỏi, nhưng ai cũng hiểu, chuyến đi này của ta lành ít dữ nhiều.
Sớm biết vậy, lúc ở Tứ Hải Lâu, ta đã đánh thêm mấy cú vào mặt Trịnh Ý rồi.
Khuôn mặt yêu mị của Phí Tự tối sầm lại, lạnh lẽo như nước sâu, liên tiếp hạ lệnh:
"Tiểu Thọ Tử dẫn Tiền Đa Đa rời đi. Tiểu Phúc Tử theo ta vào cung. Tiểu Lộc Tử đi thông báo cho Đại hoàng tử. Tiểu Hỉ Tử ở lại phủ, sẵn sàng tiếp ứng."
Thọ công công lập tức nhận lệnh, tiến lại kéo ta đi. Nhưng ta đứng yên không nhúc nhích.
"Ta không đi."
Ta có thể ngu ngốc, nhưng không phải kẻ ngây dại.
Lúc này mà bỏ đi, chẳng phải sẽ trở thành cái cớ để nhà họ Trịnh giáng đòn vào Phí Tự sao?
Bao năm tính toán, sao có thể vì ta mà đổ sông đổ biển?
"Ta phải vào cung. Nàng ta không phải muốn hỏi chuyện sao? Vừa hay ta cũng muốn hỏi thử, chuyện Trịnh Ý hãm hại nữ nhi nhà lành, nàng ta thật sự không biết gì sao?"
"Vớ vẩn! Tiểu Thọ Tử, kéo hắn ta đi!"
"Ta không đi!"
Giữa lúc giằng co, một tiếng cười sắc lẹm vang lên ngoài cửa.
" Phí Đốc Chủ thật là náo nhiệt đấy."
Người vừa tới ta đã từng gặp một lần, chính là An công công, tổng quản thái giám trong cung của Trịnh Quý phi.
Ánh mắt của Phí Tự lập tức lạnh như băng, không còn chút hơi ấm nào—rõ ràng, Trịnh Quý phi đã quyết không chịu buông tha.
Trước khi rời khỏi Đốc Chủ phủ, ta quay đầu nhìn lại một lần.
Có lẽ đây sẽ là lần cuối cùng ta được nhìn thấy nơi này. Nói thật, có chút không nỡ rời xa.
Ba năm ở Đốc Chủ phủ là quãng thời gian tự tại và tốt đẹp nhất trong đời ta.
Mọi người đều đối xử tốt với ta, Phí Tự còn thay ta báo được thù.
Dù không trực tiếp lấy mạng Tiền Đại Phú, nhưng như thế đã đủ khiến ta an lòng trước linh hồn của mẹ nơi chín suối.
Ta chẳng có tài cán gì, cũng chẳng biết lấy gì để báo đáp.
Nhưng ít nhất, ta sẽ không vì ham sống sợ chết mà làm hỏng đại sự của Phí Tự và mọi người.
14.
An công công dẫn ta vòng vèo quanh các con đường trong cung.
Thật trớ trêu, ngay trước cửa Trường Lạc Cung, ta lại chạm mặt Đại hoàng tử đang vội vã bước đi.
Phong thái đoan chính, tao nhã như ngọc, khí chất cao quý, ẩn chứa khí tượng đế vương.
Cũng chẳng trách Phí Tự lại chọn hắn.
Thế nhưng, ta không thích.
Ta cảm thấy vị Đại hoàng tử này có chút u ám, cũng chẳng đẹp bằng Phí Tự.
Nhưng sau khi hắn mở miệng, ta lại quyết định... tạm thời thích hắn một chút.
"An công công, phiền ngài chuyển lời đến Quý phi nương nương. Ta thấy tiểu công công này diện mạo không tệ, muốn đưa về cung chơi vài ngày. Mong nương nương rộng lòng nhường lại."
An công công không cãi nửa lời, chỉ lặng lẽ hành lễ rồi lui xuống.
Khi trở về Càn Nguyên Điện của Đại hoàng tử, dù ta có ngốc cũng hiểu ra mấu chốt trong chuyện này.
Ta lập tức quỳ xuống, dập đầu hành lễ thật cung kính.
Đại hoàng tử nhìn ta từ trên xuống dưới một lượt, đánh giá kỹ càng.
"Ngươi là Tiền Đa Đa?"
Chẳng phải hỏi thừa sao?
Ta len lén ngẩng mắt lên, nhìn gương mặt ôn hòa, khiêm nhường của Đại hoàng tử—vậy mà lại đọc được bốn chữ: "Cũng chỉ thế thôi."
Thu lại tâm tư, ta lại hành lễ một lần nữa, cực kỳ đúng mực:
"Đa tạ Đại hoàng tử quan tâm, nô tài chính là Tiền Đa Đa."
Đại hoàng tử hừ lạnh một tiếng, không nói thêm lời nào, cũng chẳng bảo ta đứng dậy.
Hắn cầm lấy một cuốn sách, vừa như lẩm bẩm, vừa như cố ý để ta nghe thấy:
" Phí Tự giờ đây dã tâm lớn thật, đến một tiểu thái giám cũng bắt ta đích thân chạy một chuyến. Thật không biết trên dưới."
Hừ, phí công ta vừa rồi còn tạm thích hắn!
Nếu không có Phí Tự, thì ngươi, vị Đại hoàng tử này, chẳng khác nào một con chim sẻ nhỏ bé!
Ta vừa bực dọc trong lòng, vừa âm thầm xoa bóp đầu gối của mình.
Không chỉ Đại hoàng tử là kẻ quên mất thân phận, ngay cả ta cũng thế.
Mới sống được mấy ngày sung sướng, đã tự cho mình là cao quý rồi.
Khi Phí Tự đến, ta vẫn còn đang quỳ.
Nhưng cách hắn quỳ còn đúng mực, chuẩn chỉnh hơn ta rất nhiều.
Vậy mà Đại hoàng tử kia lại thật sự thản nhiên ngồi yên nhận lễ.
Làm gì còn chút mặt mũi nào nữa?
Ánh mắt lạnh lẽo của Phí Tự quét qua, lập tức dập tắt mọi cơn bốc đồng trong lòng ta.
" Phí khanh, ngươi hiểu rõ hơn ta đạo lý ‘nhân từ không thể dùng khi cầm quân’. Đừng vì lòng dạ mềm yếu mà làm hỏng đại sự."
"Vi thần ghi nhớ. Vi thần cáo lui."
15.
Rời khỏi hoàng cung, vừa ngồi vào xe ngựa, Phí Tự mới buông lỏng sự kiềm chế đối với ta.
"Giờ thì muốn nói gì, cứ nói đi."
Bao nhiêu uất ức nghẹn trong lòng, ngàn vạn lời đến cuối cùng chỉ còn lại một câu:
"Là hắn sao?"