5.
Ta và nữ đầu bếp bị ném xuống sàn điện lạnh buốt. Cú va chạm khiến xương cốt ê ẩm, đầu óc choáng váng.
Một lát sau, ta mới lờ mờ nhận ra khung cảnh hoa lệ trước mắt. Màn the lấp lánh, chính giữa là chiếc mỹ nhân tháp phủ gấm vàng. Trên đó, một nữ nhân yêu kiều đang nằm nghiêng.
Ma ma bước tới khom mình:
“Bẩm nương nương, đã đưa người đến.”
Thẩm quý phi thong thả ngồi dậy, khẽ vén mành, gương mặt tuyệt mỹ dần lộ.
Nữ đầu bếp sợ đến phát run, không dám ngước nhìn. Ta biết phép tắc trong cung, nhưng lại không thể kìm lòng. Ta muốn được nhìn rõ con gái ta – người ta từng ôm ấp, từng tết tóc bên ánh trăng – nay trưởng thành thế nào.
Ngẩng lên, ta đón nhận ánh mắt nàng.
Nét nàng đẹp mê hồn, làn da trắng như băng tuyết, mày liễu thanh thoát. Nhưng trong đôi mắt phượng là vẻ lạnh lẽo khó diễn tả.
Nàng khẽ cười:
“Lá gan không nhỏ.”
Nói xong, nàng hời hợt nghiêng đầu, lạnh lùng phán:
“Người đâu, kéo nó ra… móc mắt.”
Tim ta như bị bóp nghẹt, thân mình cứng đờ.
Ta không tin nổi vào tai mình. Lẽ nào đây lại là lời của con gái mà ta luôn thương yêu?
Nữ đầu bếp hoảng sợ rụt ra xa, như muốn tránh bị vạ lây.
Ngay lúc ấy, Thẩm quý phi bật cười thành tiếng. Trong thoáng chốc, ta ngỡ thấy bóng dáng A Vân thuở nhỏ – con bé hay ríu rít cười trong lòng ta. Nhưng ảo ảnh tan biến rất nhanh. Nàng thu lại nụ cười, khe khẽ thở dài:
“Sao lại sợ đến mức này? Mặt tái cả rồi.”
Rồi nàng xoay mắt nhìn ta:
“Bánh hoa hoè… do ngươi làm?”
Ta ngập ngừng chút rồi thưa:
“Vâng, nô tỳ làm.”
Thẩm quý phi gật đầu, như đã liệu sẵn. Nàng nhẹ nhàng chỉ tay ra cửa:
“Lôi nàng ta xuống, chém.”
Nữ đầu bếp như bị sét đánh, cả người khuỵu xuống, không tin nổi những gì đang diễn ra.
Thẩm quý phi nghiêng đầu, mắt phượng chợt híp lại:
“Lần này, ta không đùa đâu.”
Hai thái giám lập tức tiến lên, kéo nữ đầu bếp ra ngoài. Tiếng gào khóc cầu xin của nàng vang vọng khắp điện, xé nát cõi lòng người nghe.
Còn Thẩm quý phi vẫn ung dung tựa trên mỹ nhân tháp, với tay cầm một chùm nho và chậm rãi lột vỏ. Giọng nàng trầm đều, vô cùng bình thản:
“Ngươi biết vì sao nàng ta phải chết không?”
Ta cau mày:
“Vì nàng ấy không hầu hạ tốt, khiến nương nương bất mãn.”
Quý phi khẽ cười, nhưng nụ cười lành lạnh đến thấu xương:
“Bởi nàng không nhận rõ chủ tử thực sự của mình là ai.”
Vừa dứt, bên ngoài vang tiếng bước chân. Một cung nữ mặc áo xanh cung kính dẫn thái y đi vào.
Thái y hành lễ, rồi chuyên tâm bắt mạch cho quý phi. Ta chỉ lặng lẽ đứng trong góc, thấp thoáng nghe thấy:
“Độc tố trong người nương nương đã loại bỏ phần lớn, chỉ cần tĩnh dưỡng sẽ sớm hồi phục.”
“Vất vả cho thái y rồi.” Giọng quý phi uể oải đáp.
Chẳng bao lâu, thái y được đưa ra. Thẩm quý phi vén rèm, đến thẳng chỗ ta. Đôi mắt nàng tĩnh lặng, khí thế áp đảo khiến kẻ khác vô thức cúi đầu.
“Ngươi tên gì?”
Ta cung kính:
“Nô tỳ… A Ân.”
“A Ân à…”
Nàng lặp lại, tựa như nghiền ngẫm. Rồi chẳng nói nhiều, nàng lãnh đạm:
“Lui đi, ta mệt rồi.”
6.
Ta bình an trở về, còn được Thẩm quý phi ban tặng một chiếc vòng ngọc. Vừa vào phòng, bao cung nữ ùa tới tò mò. Nhưng chưa kịp nói, tất cả đã lặng đi khi trông thấy người xuất hiện ngoài cửa.
Thanh Lam cô cô.
Chính là cung nữ mặc áo xanh ta gặp hôm trước, người luôn theo sát quý phi. Nét mặt nàng lạnh tanh, quét mắt một vòng rồi dừng lại trước ta:
“A Ân, thu dọn đồ. Từ hôm nay, ngươi vào nội điện hầu hạ trực tiếp nương nương.”
Ta chẳng có nhiều tư trang, chỉ một tay nải là đủ. Theo sau Thanh Lam, ta lặng lẽ bước đi, đồng thời âm thầm quan sát.
Nàng chừng mười sáu, mười bảy tuổi, lại được quý phi tin cẩn đến vậy, ắt không phải kẻ tầm thường.
Đang mải suy nghĩ, bỗng nàng cất giọng:
“Được ở nội điện là phúc lớn. Liệu mà giữ phận. Ả đầu bếp kia tham lam, dám tự tiện thay đổi đơn thuốc cho nương nương, chết là đáng.
Trước ngươi cũng có một cung nữ, mới vào ba ngày đã lén lút qua lại với ma ma bên Dung phi…”
Ta khẽ giật mình. Nàng muốn nói… Bội Nhi ư?
Không gian yên lặng đến nghẹt thở, chỉ có tiếng Thanh Lam vang lên, giọng nàng hãy còn trẻ nhưng rành rọt, cứng rắn.
Đúng là ở tuổi đó mà làm tâm phúc của quý phi, chẳng thể xem thường.
Thanh Lam liếc ngang:
“A Ân, bánh ngươi làm khiến nương nương hài lòng, ngươi hầu hạ tận tụy thì sẽ không thiệt thòi. Nhưng nếu dám có suy tính khác…”
Nói đến đây, giọng nàng lạnh băng:
Ta vội cúi đầu:
“A Ân không dám. Đa tạ cô cô dạy bảo.”
“Không dám thì tốt.” Giọng nàng dịu lại, nhưng sắc bén như dao. “Những kẻ chết nhanh nhất… là những kẻ dám nghĩ điều không nên nghĩ.”
Từ sau khi chuyển vào Cung Thúy Vũ, dù không hầu cận sát bên như Thanh Lam, ta cũng thường xuyên được diện kiến quý phi.
Nàng ít khi dậy sớm, cũng chẳng tham gia yến tiệc hay đến thăm các phi tần khác. Dạo này, nàng thường gọi ta làm bánh hoa hoè, rồi lặng lẽ ăn một mình, không nói không rằng.
Ánh mắt nàng trầm lặng, nét đẹp như họa, nhưng đôi mày luôn ẩn chút u sầu. Không ai biết nàng đang suy nghĩ những gì.
Qua những gì ta thấy, nàng thật khác với hình ảnh “ác ma” trong lời đồn đại. Dường như Thẩm quý phi chứa đựng vô vàn điều bí ẩn đằng sau vẻ ngoài lạnh lẽo ấy.
Vì thế, ta càng muốn đến gần nàng hơn, muốn biết rõ nàng đã trải qua những gì.
Cơ hội đến rất nhanh.