12.
Ta tỉnh lại khi nghe tiếng bánh xe lộc cộc lăn đều trên đường.
Thân mình bị xóc nảy theo nhịp xe ngựa, đầu óc quay cuồng, cảm giác choáng váng buồn nôn râm ran trong dạ.
Phía đối diện ta, Thanh Lam lẳng lặng ngồi, thấy ta mở mắt thì nhẹ nhàng đưa qua một chén nước.
“Đây là đâu…?”
Gắng gượng ngồi dậy, ta mới nhận ra bản thân đã được đổi sang bộ quần áo vải thô giản dị.
Thanh Lam cụp mắt, khẽ nói:
“Trên đường rời kinh thành.
Nương nương đã sớm dự liệu hoàng hậu sẽ không bỏ qua, nên âm thầm chuẩn bị đường lui từ trước.”
Ta vội nắm chặt cổ tay nàng, hoảng hốt:
“Không thể đi! Nương nương đang lâm nguy!”
Thanh Lam chỉ cười nhạt, nụ cười chất đầy đắng cay:
“Nếu ta khuyên được nàng, đã chẳng ngồi đây cùng ngươi rồi.”
Dáng vẻ Thanh Lam nhìn thoáng qua hãy còn rất trẻ, nhưng ẩn trong ánh mắt lại có nét tang thương không hợp với tuổi này. Thứ đối nghịch ấy khiến sống lưng ta lạnh buốt.
Kỳ thực, từ lâu ta đã thấy Thanh Lam quen quen, nhưng không sao nhớ nổi đã gặp ở đâu. Giờ đối diện nhau trong khoang xe chật, đôi mắt nàng nhìn ta hệt như thấu suốt lòng người, khiến ta bất giác run nhẹ.
Thanh Lam quay đầu, phóng tầm mắt ra ngoài cửa sổ.
Bên ngoài, phố phường vẫn nhộn nhịp, huyên náo. Ấy thế, trong xe lại chìm trong lặng im nặng trĩu.
Ta không biết nàng trông thấy gì, chỉ thấy sắc mặt nàng đột nhiên khựng lại, rồi căm hận như cơn sóng ngầm bốc lên trong đôi mắt.
Ta dõi theo tầm nhìn, bắt gặp… Thẩm phủ.
Gia môn Thẩm gia giờ im ỉm như ngôi nhà hoang, cửa đóng then cài, tấm biển cũ của phủ quan cũng biến mất.
Thanh Lam cất giọng trầm trầm:
“Ngươi có biết vì sao năm xưa nương nương lại vào cung không?”
Ta im lặng.
Trong cung, các ma ma đều kể rằng quý phi được bệ hạ phải lòng ngay giữa buổi thưởng hoa năm ấy. Nhưng ta không tin. Ta biết A Vân hẳn đem lòng thương người khác – Lâm Vọng Đình.
Thanh Lam chậm rãi tiếp:
“Nương nương không hề tự nguyện.
Năm ấy, để lấy lòng Thái tử, chính Thẩm Tùng Lâm đã đưa con gái mình dâng đến giường Thái tử.
Tỉnh lại, nàng từng muốn tự vẫn. Nhưng Thái tử đã cản, còn nói với nàng một câu: ‘Cái chết của Thẩm phu nhân, là do Thẩm Tùng Lâm nhúng tay.’
Chỉ một câu đó… nàng từ bỏ ý định chết. Bởi nàng muốn báo thù. Muốn rửa hận cho mẫu thân.”
Nói đến đây, ánh mắt Thanh Lam càng lạnh lẽo:
“Thái tử hiểu rõ nội tình Thẩm gia, lặng lẽ đứng ngoài nhìn chúng đấu đá nhau, thậm chí còn ngấm ngầm châm ngòi.
Sau khi nương nương vào cung, hắn lợi dụng mối hận của nàng với Thẩm gia để từng bước diệt trừ Thẩm Tùng Lâm, khiến cả Thẩm phủ sụp đổ.
Bề ngoài, Thẩm Tùng Lâm quy phục Thái tử, nhưng thật ra lén lút câu kết với An vương. Thái tử cao ngạo, sao chịu nổi sự phản bội đó?”
Từng lời như gai nhọn đâm vào tim, khiến hơi thở ta nghẹn lại.
Cả một đời A Vân, từ gia đình, tình cảm đến danh dự, rồi cả thân xác… đều bị đem ra lợi dụng như quân cờ, gánh hết oán hận thù ghét.
Ta chưa từng nghĩ… nàng lại gánh chịu bi ai đến thế.
Nhưng có một điều khúc mắc: tại sao Thanh Lam lại tường tận mọi chuyện?
Nhìn sâu vào mắt nàng, bỗng ta thấy cơn chấn động kỳ lạ, như có bí mật đòi thoát ra từ sau tầng sương mù.
Lòng rung lên, ta run giọng:
“Rốt cuộc… ngươi là ai?”
Thanh Lam quay đầu, đối diện với ta, ánh mắt biến đổi. Sự sắc sảo biến mất, chỉ còn lại nét xót xa, bi thương, tựa như đã chai sạn qua hai kiếp người.
Nàng cười khổ:
“Chẳng phải ngươi đã mơ hồ đoán được rồi ư?
Ta… cũng như ngươi… mang theo ký ức kiếp trước.
Kiếp trước, ta tên là Chu Thúy Thúy.”
Cái tên ấy như mũi dùi xuyên thẳng vào hồi ức, khiến đầu óc ta bừng sáng.
Đó là người ta từng đưa về phủ, một người góa chồng sớm, bị nhà chồng hắt hủi, phải dẫn con nhỏ bơ vơ lang thang. Ta cho nàng tá túc ở Thẩm phủ, còn nàng thì hết mực thương yêu, chăm sóc A Vân chẳng khác con ruột.
Thanh Lam… không, phải gọi là Chu Thúy Thúy, giờ đây hướng mắt về ta, giọng khẽ nghẹn:
“A Ân cô nương… không, phải nên gọi ngươi một tiếng ‘Thẩm phu nhân.’
Ngươi thử nói xem… vì sao… ngươi không đến sớm hơn một chút?
Nếu đến sớm hơn… đã chẳng rơi vào cục diện không cách nào quay đầu.”
Mỗi lời tựa sấm sét giáng xuống tim. Ta run rẩy hồi lâu, không sao thốt nổi câu nào.
Chu Thúy Thúy cũng mang ký ức đời trước, và A Vân… đã sớm biết điều đó. Thậm chí, nàng nhận ra ta ngay từ buổi đầu gặp mặt.
Nhìn ta ngẩn ngơ, Chu Thúy Thúy lặng lẽ thở dài:
“Nàng biết ngươi là ai. Ngay ánh mắt đầu tiên đã nhận ra.
Nhưng nàng không dám nhận. Bởi thứ nàng làm… quá ư nguy hiểm.”
Ta chau mày:
“Nàng đang… làm gì?”
Chu Thúy Thúy cụp mi, hạ giọng đến mức như gió thoảng:
“Báo thù. Là báo thù Hoàng đế.
Đêm Trung Thu, Thành vương sẽ khởi binh biến. Và quý phi… chính là nội ứng. Họ âm thầm sắp đặt nhiều năm, giờ thời cơ đã đến, mọi chuyện sắp hạ màn.”
“Không được!”
Ta bật dậy, đỉnh đầu đập cả vào trần xe.
“Quá nguy hiểm! Phải quay về!”
Chu Thúy Thúy lập tức giữ chặt tay ta:
“Quý phi đưa ngươi đi… chính vì muốn bảo toàn cho ngươi. Nàng sống giữa chốn bùn lầy, mỗi ngày đều phải gắng gượng chịu đựng. Giờ ngươi quay lại… nàng tuyệt đối không cho phép ngươi bị liên lụy.”
Ta vô thức nhìn nàng, tim như có ngàn mũi kim châm.
Khẽ thì thào, chẳng biết nói với nàng hay với chính mình:
“Nhưng… ta là mẫu thân của nó cơ mà…”
13.
Đêm Trung Thu vốn nên sáng tỏ với vầng trăng tròn, giờ lại trở thành địa ngục chốn hoàng thành. Tiếng kêu khóc vang rền Tử Cấm Thành.
Thành vương đích thân dẫn binh tấn công qua cửa cung, chém giết dọc đường tiến thẳng đến Dưỡng Tâm điện.
Trên hành lang, xác cung nữ, thái giám la liệt, máu nhuộm ướt rêu phong.
Hoàng đế cùng phi tần dồn vào Ngự Thư phòng cố thủ. Cấm quân giương đao canh cửa, miễn cưỡng tranh thủ thêm chút hơi tàn.
Hoàng hậu đánh mất dáng vẻ đoan trang thường ngày, gào thét:
“Hoàng thượng! Là Thẩm Như Vân! Ả cùng Thành vương cấu kết mưu phản! Ả mang tội chết muôn lần!”
Mọi ánh nhìn tức thì dồn hết lên người Thẩm quý phi.
Nàng chỉ lặng lẽ chỉnh lại tóc tai rối bời, từng cử động nhẹ như không, dường chẳng bận tâm đây đang là thời khắc sinh tử.
Hoàng hậu nghiến răng, gần như run lên:
“Ta có bằng chứng! Có cung nữ từng thấy tay chân của Thành vương giả làm thái giám ra vào Cung Thúy Vũ!”
Thực ra, ban đầu hoàng hậu cho rằng đó chỉ là chuyện tư tình vụng trộm, bèn chờ đủ bằng cớ hòng giết Thẩm quý phi trong một đòn. Nào ngờ toan tính chẳng kịp, để tình thế xoay chuyển thế này.
Thẩm quý phi vẫn bình tĩnh:
“Hoàng hậu nương nương, không có bằng cớ rõ ràng thì đừng buộc tội bừa.”
Đúng lúc ấy, hoàng đế rút thanh kiếm treo trên tường, chĩa thẳng vào cổ nàng:
“Ái phi… nói cho trẫm biết… nàng có thật sự cùng Thành vương mưu phản không?”
Nàng điềm nhiên nhìn hắn, không hề né tránh. Đáy mắt thoáng lóe lên tia sáng lạnh.
Bàn tay nàng đang cầm chặt một thứ trong ống tay áo – một đoản đao mảnh sắc.
Nháy mắt khi mũi kiếm cứa rách da thịt trên cổ, máu rỉ thành một đường đỏ, nàng chẳng chớp mắt, đột ngột đâm đoản đao xuyên vai hoàng đế.
Gằn giọng, nàng đẩy mạnh chuôi đao: