Trình Trì chỉ cười nhạt không đáp.
Trình Oánh thì sầm mặt, bảo chồng uống ít lại.
Đúng lúc đó, tôi nhận ra hình như đã lâu rồi không nghe thấy tiếng bọn trẻ.
Tôi bật dậy, khiến cả bàn giật mình.
Tôi chạy nhanh ra sân, quả nhiên – chẳng thấy bóng dáng Bi hay Đoá Đoá đâu cả.
Cửa sân còn mở hé.
Lúc này, mọi người cũng bắt đầu nhận ra có chuyện, vội chạy theo tôi ra ngoài.
Tim tôi đập thình thịch, miệng không ngừng tự trấn an: Đây là khu nghỉ dưỡng chính quy, có bảo vệ, sẽ không sao đâu…
Bỗng Trình Oánh hét toáng lên:
“Bi đâu rồi? Con gái em dẫn con trai tôi đi đâu rồi?!”
Biên Ba bực bội quát:
“Im đi! Còn chưa rõ tình hình.”
“Tìm quanh xem sao, biết đâu hai đứa chỉ loanh quanh gần đây.” – tôi nói.
Vừa bước ra khỏi cổng, chúng tôi đã thấy một bóng dáng nhỏ lẩn khuất từ khúc quanh đi tới – là thằng Bi!
Nhưng… Đoá Đoá đâu?
10
Chúng tôi vội chạy tới, thấy thằng bé người lấm lem, quần rách tơi tả, vừa đi vừa khóc.
Thấy con bình an, Trình Oánh lập tức lao đến ôm chầm lấy nó.
“Bi à, em con đâu rồi? Hai đứa vừa đi đâu vậy?” – tôi và Trình Trì đồng thanh hỏi dồn.
“Bi, mau nói cho mợ biết, em con đâu rồi? Có phải hai đứa cùng ra ngoài không?” – Biên Ba cũng đã tỉnh rượu, vội vàng hỏi.
Nhưng thằng Bi chỉ biết khóc nức nở, hỏi gì cũng không chịu nói.
Trình Trì lập tức gọi lễ tân khách sạn, yêu cầu trích xuất camera an ninh.
Bên khách sạn nghe nói trẻ con mất tích thì không dám chậm trễ. Chỉ một lúc sau, đoạn video giám sát đã được gửi tới điện thoại của Trình Trì.
Camera lắp trên tường bao của biệt thự cho thấy: khoảng hai mươi phút trước, Bi nắm tay Đoá Đoá rời khỏi biệt thự, đi thẳng về phía khu rừng phía sau.
Trong lúc đó, Đoá Đoá có vẻ ngập ngừng, còn quay lại mấy bước, trông như không muốn đi. Nhưng không rõ Bi đã nói gì, con bé lại ngoan ngoãn đi theo.
Người phụ trách khách sạn nhận định, nhìn cách thằng Bi bước đi thì dường như nó có chủ đích – đang dẫn Đoá Đoá đến một nơi cụ thể.
Vấn đề là… lúc quay về, thằng Bi chỉ biết khóc, không nói một lời, khóc đến mức ngất xỉu.
Trình Oánh hoảng loạn, vừa bấm huyệt nhân trung vừa lay chân con, khóc lóc cầu xin:
“Đừng ép nó nữa! Đừng dồn thằng bé!”
Tình hình nguy cấp, chúng tôi không kịp suy nghĩ nhiều.
Mẹ chồng và Trình Oánh ở lại trông thằng Bi, còn mấy người lớn nhanh chóng chia nhau lao vào khu rừng phía sau biệt thự.
Trời bắt đầu sập tối, ánh sáng vừa chập choạng đã nhanh chóng tắt hẳn.
Bên trong rừng hoàn toàn không có đèn, khách sạn điều động vài nhân viên hỗ trợ, mang theo đèn pin công suất lớn.
Chúng tôi tản ra, vừa đi vừa lớn tiếng gọi tên Đoá Đoá.
“Đoá Đoá ơi, con ở đâu? Con lên tiếng với mẹ một cái thôi cũng được…”
Nhưng cho dù tôi có gào đến rách cổ họng, hình bóng bé nhỏ mà tôi mong chờ vẫn chẳng thấy đâu.
Miền Bắc tháng Mười đã bắt đầu lạnh, nhất là về đêm, nhiệt độ có thể xuống tới một con số.
Đoá Đoá vì muốn mặc đẹp nên vẫn diện váy.
Tôi không dám tưởng tượng nếu trời tối mà vẫn không tìm được con, hậu quả sẽ ra sao.
Con bé thương mẹ như vậy, nếu còn tỉnh táo thì chắc chắn đã sớm nghe lời gọi mà xuất hiện rồi.
Khu rừng nhìn thì nhỏ, nhưng con tôi… đang ở đâu cơ chứ?
Tôi vừa chạy vừa khóc, cảm giác như sắp phát điên.
Trình Trì cũng chẳng khá hơn tôi là bao, tóc tai rối bù, mắt đỏ hoe, giọng thì đã khản đặc.
“Cứ tìm kiểu này không được, về lại biệt thự hỏi lại thằng Bi đi. Tôi không tin không moi được gì từ nó.” – Biên Ba nói.
“Phải rồi, hỏi lại thằng Bi, hỏi lại nó!” – tôi lẩm bẩm.
Tôi như phát cuồng chạy ngược trở về.
Vừa bước vào cửa biệt thự, tôi thấy thằng Bi đang ngồi trong lòng Trình Oánh, bình an vô sự, còn đang… ăn kem!
11
Ngay cạnh cửa là chiếc bàn ăn tròn xoay – nơi chúng tôi vừa dùng bữa tối. Trên bàn vẫn còn lại không ít đồ ăn.
Tôi xông tới, hất tung bàn ăn.
Đĩa, chén, bia, thức ăn văng tung tóe đầy đất.
Mấy nhân viên bảo vệ khách sạn đi theo tới, thấy cảnh đó cũng không dám bước lên can.
Tôi tiến lại, túm cổ áo thằng Bi nhấc bổng nó lên khỏi mặt đất.
“Nói! Mày đã dẫn Đoá Đoá đi đâu hả?!”
Một người mẹ luôn dịu dàng như tôi giờ đây trông chẳng khác gì ác quỷ từ địa ngục.
Thằng Bi nhìn tôi, mặt đầy sợ hãi, lần này mới thực sự bật khóc.
Trình Trì cũng chạy đến, nén giận hỏi:
“Bi! Nói đi, con đã giấu Đoá Đoá ở đâu?”
Trình Oánh lúc này mới phản ứng lại, vội lao tới giật lấy con:
“Các người điên rồi à! Đoá Đoá mất tích thì liên quan gì đến con tôi?”
“Chính nó! Là nó dẫn Đoá Đoá đi! Hôm nay, nó nhất định phải nói ra!” – tôi gầm lên, trừng mắt nhìn thằng bé.
Thằng Bi khóc lớn, bày ra vẻ mặt vô tội:
“Con… con không biết. Con bị ngã, lúc con đứng dậy thì em mất tiêu rồi… con nói thật mà!”
Không đúng. Tôi biết nó đang nói dối.
Trong đoạn camera rõ ràng cho thấy nó cố tình dẫn Đoá Đoá ra sau rừng.
“Nó nói không biết rồi! Chị đừng ép nữa! Nó có bệnh đấy!” – Trình Oánh hoảng loạn hét lên.
Đúng lúc đó, một cú đá thình lình bay đến, đạp trúng chân thằng Bi khiến nó ngã văng lên ghế sofa.
Biên Ba túm cổ áo thằng bé kéo dậy:
“Thằng ranh! Nói! Em mày đâu rồi?!”
“Anh điên à? Nó là con anh đấy!” – Trình Oánh phát điên, lao vào đánh Biên Ba.
Biên Ba vung tay tát một cái, Trình Oánh ngã phịch xuống ghế, khóc không thành tiếng.
Mẹ chồng tôi lúc này mới lao đến đỡ con gái:
“Đồ súc sinh! Nó là vợ mày đấy!”
Nhưng Biên Ba không đoái hoài gì, chỉ gầm lên với con trai:
“Lúc này mà còn không khai ra, tin tao lột quần mày vứt ra ngoài cho chết rét không?!”
Nói rồi, hắn thực sự bắt đầu lột quần áo thằng bé.
Thằng Bi hoảng sợ ôm chặt lấy áo mình, giọng khóc thét:
“Đừng mà ba! Con… con nói! Con dẫn ba đi!”
Biên Ba dừng tay:
“Dẫn đường ngay!”
Thằng bé vừa đi vừa nức nở, Biên Ba đi sau, liên tục thúc nó bằng những cú đá vào mông:
“Mau lên!”
Đi đến một mô đất nhỏ, thằng Bi chỉ tay:
“Ở đây…”
Chỗ đó là một gò đất rất bình thường, bên trong lại có một cái hố nhỏ.
Hố không sâu, nhưng với chiều cao của Đoá Đoá thì không thể tự trèo ra.
Bên ngoài phủ đầy cành cây lá rụng, trời tối thì càng không thể nhìn ra.