6
Lơ mơ, có người vén chăn.
Nệm trũng xuống.
Bàn tay quen thuộc kéo tôi vào lòng.
Ngay sau đó, nụ hôn nồng mùi rư//ợu bất ngờ phủ xuống môi tôi.
Anh mạnh bạo tách hàm răng, cuồng nhiệt quấn lấy tôi.
Nụ hôn từng thấy ngọt giờ khiến tôi ghê sợ đến bừng tỉnh.
Tôi đặt tay lên lồng ngực rắn chắc của anh, đẩy nhẹ để giữ khoảng cách.
Tôi lạnh nhạt nhìn anh: “Anh lại uống rượu à?”
“Ừ, tối hát ở bar có uống với khách một chút.”
“Về hơi muộn, em giận sao?”
Trước đây tôi không rành rư//ợu.
Hôm nay tôi mới biết mùi rư//ợu quen thuộc trên người anh là từ một loại ngoại tửu—
Rémy Martin Louis XIII,
một chai hơn năm vạn tệ.
Tối nay họ gọi năm chai.
Tôi mím môi, im lặng.
Trong bóng đêm, ánh mắt đen thẫm của anh nhìn tôi không chớp.
Anh cúi đầu, lại ghé sát,
tôi nghiêng mặt né tránh.
Nụ hôn rơi vào khoảng không, bàn tay anh khẽ vuốt má tôi.
“Sao vậy? Em khó chịu à?”
Giọng anh vẫn dịu dàng như mọi khi—
trái ngược hẳn với vẻ lạnh lùng trong phòng bao khi trước.
Tôi nhạt giọng: “Em đang đến tháng.”
Anh bật cười khẽ: “Được, anh không động vào em.”
Anh lật người chui vào chăn, lồng ngực nóng áp sát lưng tôi.
Tôi quay lưng về phía anh, bỗng hỏi:
“Quỹ kết hôn của chúng ta sắp đủ mười vạn rồi.
Anh thật sự muốn cưới em chứ?”
Rõ ràng tôi cảm nhận được nhịp tim anh khựng lại một nhịp.
Những ngón tay đặt trên cánh tay tôi cũng bất giác co siết.
Hồi lâu, tôi mới nghe sau lưng bật ra tiếng cười trầm thấp:
“Nóng ruột muốn lấy anh thế à?
Không cưới em thì cưới ai?
Yên tâm, anh không chạy đâu.”
Trái tim tôi theo từng chữ của anh mà lắng dần xuống,
chìm đến tận đáy vực âm u—
không còn hy vọng ngoi lên ánh sáng.
Tim tôi cứ thế rữa nát từng tấc ở nơi vực sâu ấy.
Đến hôm nay, anh vẫn không định thẳng thắn.
Vẫn coi tôi như kẻ ngốc để đùa bỡn trong lòng bàn tay.
7
Sáng sớm hôm sau.
Anh lại mặc bộ đồ vàng của shipper, chuẩn bị ra ngoài.
Trước khi đi, anh cúi hôn trán tôi:
“Hôm nay anh về sớm, đợi anh ở nhà nhé.”
Tôi nhìn bóng anh khuất sau cánh cửa,
không biết hôm nay anh sẽ bước vào cửa hàng đỉnh lưu nào nữa,
mua những thứ tôi vĩnh viễn chẳng thể với tới.
Tôi lấy điện thoại, mở lại tin nhắn một tháng trước:
【Hôn ước này ông nội con đã định từ lâu.】
【Đã có giám định huyết thống chứng minh con chính là con gái nhà họ Triệu, hôn ước này con phải gật đầu.】
【Nếu con nhất quyết đòi cưới thằng nghèo kia, thì coi như ta chưa từng tìm thấy con gái ruột.】
Tôi lớn lên ở cô nhi viện.
Không ngờ hơn một tháng trước, viện trưởng gọi tôi về nhận thân.
Ngày có kết quả giám định,
phu nhân họ Triệu—người có máu mặt ở Thượng Hải—nôn nóng muốn đón tôi về nhà.
Nhưng tôi mãi chưa chịu gật.
Vì trong căn phòng trọ này có người tôi không nỡ bỏ.
Anh vì cưới tôi mà ngày đêm làm việc tích cóp, tôi cũng quyết không phụ anh.
Tôi cười nhạo chính mình.
Vì thứ tình cảm giả trá của anh,
tôi lại dám ngoảnh mặt với tình thân và của cải—những thứ tôi khát khao bấy lâu.
Cửa bỗng vang tiếng gõ.
Phu nhân họ Triệu mắt đỏ hoe đứng ngoài, giọng run run:
“Không muốn liên hôn thì thôi không liên hôn nữa.”
“Vừa mới tìm được con, con đã khăng khăng đòi dẫn một thằng nghèo về cùng!”
“Giờ thân phận con không còn như trước, hôn sự đã định vốn là môn đăng hộ đối, vậy mà con cứ chọn như thế này!”
“Thôi được, con muốn lấy ai mẹ cũng nhận, có nhà ngoại chúng ta chống lưng thì cũng chẳng để con khổ.”
“Con là con gái ruột của mẹ, lẽ nào mẹ còn…”
Tôi cắt lời bà:
“Con không lấy anh ta nữa, con đồng ý liên hôn.”
Bà khựng lại, ngước lên nhìn tôi đầy kinh ngạc.
Nhìn người phụ nữ đã dành nửa đời người đi tìm mình, hốc mắt tôi dần nóng lên:
“Mẹ, con theo mẹ về nhà.”
8
Giang Thư Di biến mất.
Phát hiện chuyện đó, ban đầu Kỳ Dương cũng không thấy gì ghê gớm.
Dù sao anh vốn đã định đá cô.
Thế chẳng phải khỏi bị cô quấn lấy sao.
Anh luôn ung dung trong chuyện tình cảm,
chưa từng có người phụ nữ nào dễ dàng nắm được anh.