18
Vừa dứt lời, tôi nghe xung quanh đồng loạt hít khí.
Trong mắt Kỳ Dương loé lên chút hoảng hốt,
mãi sau khoé môi mới nhếch một nụ cười đắng:
“Hoá ra người mặc đồ thú bông hôm đó là em… em đã nghe hết rồi…”
“Bảo sao em lại đột ngột bỏ đi.”
“Thư Di, anh…”
Chung Nhược Hàm đột ngột bước tới, chắn giữa hai chúng tôi:
“Thiên kim nhà họ Triệu thì đã sao?”
“Cô lưu lạc bên ngoài từng ấy năm, ai biết vì sinh tồn cô đã làm những chuyện bẩn thỉu gì.”
“Truyền ra ngoài liệu giữ nổi danh dự không mà bày đặt làm tiểu thư?”
“Theo cậu Kỳ ba năm, nói thế nào cũng là vinh hạnh của cô đấy.”
Tôi và cô ta vốn không quen biết, nhưng cô ta cứ nhằm vào tôi.
Trong lời nói tràn đầy nỗi “yêu mà không được” dành cho Kỳ Dương.
Thật buồn cười và ngu ngốc.
Kỳ Dương sa sầm mặt, đẩy mạnh cô ta ra:
“Chuyện giữa tôi và cô ấy, ai cho cô xen vào? Cút.”
Tôi cầm một chiếc đĩa, tự mình gắp mấy miếng bánh.
Quay lại nhìn người phụ nữ kia, mỉm cười thong thả:
“Cô nói đúng, đó là vinh hạnh của tôi.”
“Bỏ chút tiền là chơi được cậu Kỳ suốt ba năm, bắt anh ấy vì tôi mà chạy ship ba năm—nghĩ lại cũng thú vị đấy.”
“Có điều tôi cũng chán rồi, hay cô nhận lại đi?”
“Dù sao tôi cũng chỉ chơi cho vui.”
Khóe mắt, mặt Kỳ Dương thoắt cái tái nhợt.
19
Chung Nhược Hàm cười khẩy mấy tiếng, nhìn tôi đầy khinh miệt:
“Có tiền rồi khác hẳn ha, nói năng cũng mạnh miệng.”
“Nghe nói năm ngoái cô còn bị sếp quấy rối trong công ty.”
“Vì mấy đồng lương rách mà còn phải nuốt giận.”
Kỳ Dương giật ngẩng đầu nhìn tôi, giọng run run:
“Cô ta nói thật không?”
“Sao không nói với anh?”
Âm lượng cố ý nâng cao của ả thu hút sự chú ý xung quanh.
Mọi người dần dần vây lại.
Những ánh mắt kinh ngạc dồn hết lên người tôi.
Tôi cắn môi vì ngượng, các khớp tay cầm đĩa căng đến tái trắng.
Đó là một buổi trưa hè năm ngoái.
Tôi đang rót nước trong phòng trà của công ty
thì nghe tiếng cửa bị khóa trái.
Khi áo gần bị giật bung,
tôi vớ chiếc cốc đập mạnh vào hắn, mới chớp thời cơ thoát thân.
Sau đó, tôi viết sẵn đơn tố cáo.
Đang định gửi đi
thì nhận được một tin nhắn cảnh cáo.
Nhìn chằm chằm dòng tin ấy, ngón tay run rẩy, tôi xóa thư đi.
Nhưng nửa đêm choàng tỉnh, ác mộng cứ bám riết.
Thời gian đó, đêm nào tôi cũng phải ôm chặt Kỳ Dương mới ngủ được.
20
Tôi nghe chính giọng mình lạnh băng:
“Nói với anh cái gì?”
“Nói với anh là đối phương đe dọa, bảo nếu tôi dám tố cáo thì hắn sẽ cho người phế một chân anh sao?”
Máu sắc trên mặt Kỳ Dương thoáng chốc rút sạch.
Cơn nghẹn uất đè nặng ngực tôi từng giờ từng phút.
Mùa hè ấy, những tủi nhục và đau đớn tôi chịu đựng—
rốt cuộc là vì cái gì?
Chỉ cần anh có một câu thật lòng, một chút chân tâm, tôi liệu có đến nỗi này?
“Nếu sớm biết anh đã lừa tôi ba năm,
thì tôi thà để hắn phế luôn anh.”
“Xin lỗi… xin lỗi…”
Mắt anh đỏ hoe, khó nhọc bước về phía tôi,
đưa tay định kéo tôi vào lòng.
Tôi nhấc cốc cà phê trên bàn, không do dự hắt thẳng vào anh.
Dòng chất lỏng sẫm đen trườn xuống má anh.
Anh với khuôn mặt nhếch nhác khàn giọng nói:
“Hết giận chưa? Chưa thì em dội nước sôi cũng được.”
Tôi quay người, phối hợp “rất nhiệt tình” đi rót một cốc nước sôi.
Còn chưa kịp hắt,
một đứa trẻ đang nô đùa vô ý va phải tôi.
Nước sôi theo đà văng ra.
Chung Nhược Hàm lao như tên bắn, chắn trước mặt Kỳ Dương.
Nước nóng bắn lên khuôn mặt trang điểm cầu kỳ của cô ta.
Cô ta ôm mặt thét lên.
Nhưng Kỳ Dương chẳng liếc cô ta lấy một cái.
Gạt cô ta sang bên, sải bước áp sát tôi,
mặt mũi đầy căng thẳng hỏi tôi có bị bỏng không.
21
Màn náo loạn cuối cùng khép lại khi bảo vệ tống đám người kia ra khỏi nhà.
Nhưng rốt cuộc vẫn làm mẹ tôi hoảng hồn.
Hôm ấy bà ôm tôi, khóc rất lâu.
Bà tự trách không tìm thấy tôi sớm hơn, để tôi khổ sở bấy lâu.
Tôi vòng tay ôm lại, vỗ nhẹ lưng bà:
“Con không khổ. Được về nhà, với con đã là hạnh phúc lớn nhất đời.”
Sống ở đời, ai mà chẳng vất vả?
Những người mẹ con bị chia lìa, mấy ai còn có cơ hội gặp lại?
Đi qua mưa gió mới thấy cầu vồng,
ông trời không bạc đãi tôi.
Sau này nghe đồng nghiệp cũ kể:
gã sếp từng quấy rối tôi bị công ty sa thải, rồi bị cả ngành “cấm cửa”.
Nhiều lần xin việc bất thành, hắn phải đi chạy giao hàng,
lại xui xẻo gặp tai nạn nghiêm trọng giữa ca làm.
Cuối cùng nằm liệt giường thành người thực vật.
Mọi người cảm thán—ác giả ác báo.
Rời việc xong, tôi gửi lại bức thư tố cáo từng xóa.
Rồi ẩn danh kể lại trải nghiệm của mình trên mạng.
Bất ngờ có rất nhiều cô gái từng bị hắn quấy rối đứng ra.