Cả công ty lặng người nhìn tôi, ai nấy đều kinh ngạc khi thấy tôi dám gọi thẳng tên Tổng Giám đốc.
Thu Nguyệt thì càng được đà mỉa mai, giọng nói the thé, đầy chua ngoa:“Lý Phi Phi, cô chỉ là một con bé lễ tân quèn, Tổng Giám đốc nói cho nghỉ là cho nghỉ. Thế mà còn vênh mặt tự tin rằng anh ấy không thể sa thải cô? Cô tưởng mình là ai vậy?”
“Cái chức vụ của cô vốn dĩ chẳng có tí trọng lượng nào. Suốt ngày viện cớ ra ngoài mua sắm để bòn rút tiền công ty bao nhiêu lần rồi, cô nghĩ tôi không biết chắc?”
“Tôi đã nhịn cô đủ lâu rồi đấy. Hôm nay nhờ tay Tổng Giám đốc đuổi cô, coi như tôi vẫn còn nương tay lắm rồi.”
Những ánh nhìn dò xét từ đồng nghiệp, những lời cay độc của Thu Nguyệt, tôi đều tạm thời gác lại. Điều duy nhất tôi muốn nghe lúc này là phản ứng từ Lâm Phi.
Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trong tay Thu Nguyệt, không rời mắt, chờ đợi câu nói kế tiếp từ anh ta.
Giọng nói khô khốc, thiếu kiên nhẫn của Lâm Phi vang lên:
“Lý Phi Phi, chẳng lẽ Thu Nguyệt nói sai sao?”
“Cô cả ngày chỉ biết lãng phí thời gian, đi làm mà ôm khư khư điện thoại, ôm iPad xem phim. Cô đã từng mang lại giá trị nào cho công ty chưa?”
“Loại người như cô, không biết cố gắng, không chịu tiến bộ, hoàn toàn không phù hợp với định hướng phát triển của công ty. Tốt nhất là biến đi cho sớm!”
“Chỉ là mua mấy món quà thôi mà cũng ăn bớt được, đúng là bôi tro trát trấu vào mặt tôi!”
Anh ta rống lên câu cuối như trút giận, rồi cúp máy cái rụp.
Thu Nguyệt xoay xoay chiếc điện thoại trong tay, ánh mắt đắc thắng liếc tôi một cái:
“Lý Phi Phi, còn không mau thu dọn đồ đạc rồi biến đi.”
“Công ty Lâm Thị không có chỗ cho thứ vô dụng như cô. Đến mấy món quà cũng lo không xong, giữ cô lại chỉ tổ làm cản bước tiến công ty.”
Tôi bình tĩnh nhìn cô ta, đáy mắt lạnh như băng:
“Cô có biết tôi là ai không?”
Một tia hoảng loạn thoáng vụt qua trong mắt Thu Nguyệt, nhưng nhanh chóng bị vẻ kiêu căng thay thế:
“Tôi quan tâm cô là ai làm gì? Kể cả cô có là vợ chính thức của Tổng Giám đốc thì sao? Cuối cùng chẳng vẫn bị anh ấy đích thân sa thải đó thôi?”
“Hơn nữa, kiểu người vô dụng như cô còn cố níu kéo làm gì? Ở lại chỉ thêm chướng mắt.”
Tôi hơi nghiêng đầu, khẽ cong môi:“Ra là cô và Tổng Giám đốc đều nghĩ như vậy sao?”
Thu Nguyệt bật cười khẩy, ánh mắt đầy khiêu khích:“Không lẽ tôi nói sai à? Lý Phi Phi, tỉnh lại đi. Cô đừng có mơ mộng viển vông rằng công ty này không thể thiếu cô.”
Tôi đáp gọn gàng, rành rọt từng chữ:“Đúng là không thể thiếu tôi thật.”
Thu Nguyệt phá lên cười như vừa nghe chuyện tiếu lâm nhất thiên hạ:“Ha ha ha, cô tỉnh lại giùm tôi cái! Cái công ty này không có cô – một con chuột nhắt chuyên phá hoại – chỉ càng ngày càng phát triển thôi! Mọi người, có đúng không?”
Nhân viên xung quanh vốn chẳng hề biết thân phận thật sự của tôi, lại vừa tận mắt thấy tôi bị Lâm Phi đuổi việc, nên ai nấy đều dễ dàng bị Thu Nguyệt dắt mũi.
“Thư ký Trương nói đúng đấy! Cô ta toàn mơ mộng viển vông.”
“Công ty Lâm Thị là tập đoàn niêm yết lớn cỡ đó, Tổng Giám đốc còn lọt vào danh sách Forbes Top 100 năm nay kia mà. Mất một cô lễ tân thì có ảnh hưởng gì chứ? Nghe mà buồn cười thật sự!”
“Tôi thấy Lý Phi Phi tự ảo tưởng mình là phu nhân Tổng Giám đốc nên mới dám lên mặt như vậy. Thật ghê tởm!”
...
Dưới sự giật dây của Thu Nguyệt, tôi trở thành cái bia cho cả văn phòng trút giận. Những đồng nghiệp từng ngày đối mặt giờ lại chẳng chút nể nang, thi nhau buông lời cay nghiệt, đòi tôi mau chóng rời đi.
Tôi nhìn lướt qua bọn họ – những con người thiển cận và nông cạn – lòng vừa tức giận, vừa cảm thấy nực cười.
Bởi những lời tôi nói… chẳng có gì là dọa dẫm cả. Mà là sự thật.
Tập đoàn Lâm Thị – nơi họ đang tôn sùng như đỉnh cao vinh quang – thật ra, không thể thiếu tôi.
Năm đó, trên đường đi thu tiền thuê nhà, tôi bất ngờ bị ngất vì say nắng. Chính Lâm Phi là người đã đưa tôi đi cấp cứu.
Thời điểm ấy, anh ta vẫn là một thanh niên khởi nghiệp tay trắng, thiếu thốn đủ điều.
Để trả ơn cứu mạng, tôi lặng lẽ xin vào làm lễ tân ở công ty anh ta. Nhưng phía sau, tôi bí mật giảm tiền thuê mặt bằng cho anh ta, đồng thời âm thầm chuyển tới các tài nguyên từ cha mình – những mối quan hệ vàng ngọc và cơ hội hiếm có – rồi “vô tình” để anh ta tiếp cận.
Nhờ thế, giai đoạn khởi nghiệp tưởng như đầy sóng gió của anh ta lại thuận buồm xuôi gió đến lạ.
Lâm Phi luôn tin rằng tôi là người mang đến may mắn cho anh ta, nên đã chủ động theo đuổi tôi…
Tôi từng ngưỡng mộ chí tiến thủ và khát vọng vươn lên của anh ta, nên đã đồng ý bên cạnh anh ấy. Một năm sau, chúng tôi đăng ký kết hôn.