5
Lý do Cố Trường Canh không chịu ly hôn, không phải vì còn lưu luyến hay chưa nỡ buông tay.
Chỉ đơn giản vì anh ta đang tranh đoạt gia sản.
Những năm này anh ta thể hiện rất tốt trong công ty, ông cụ họ Cố có ý định giao lại cơ nghiệp cho anh.
Vào thời điểm nhạy cảm như vậy, anh không muốn vướng bất kỳ tin xấu nào.
Anh cứ dây dưa không chịu ly hôn, nhưng Hướng Noãn thì không ngồi yên.
Cô ta dò được địa chỉ của bà tôi, chạy thẳng vào vùng núi tìm bà.
Lúc ấy bà đã có thể chống gậy đi lại, nhưng tôi sợ bà lo lắng nên vẫn giấu chuyện hôn nhân đổ vỡ.
Hôm trước tôi còn gọi điện cho bà, nói mọi thứ đều ổn.
Bà ngồi trên ghế mây dưới gốc quế, cười hiền, còn tính toán lần sau tôi về sẽ làm bánh quế cho tôi ăn.
Vậy mà hôm sau, Hướng Noãn đã tìm tới.
Cô ta đem video cô ta và Cố Trường Canh ân ái, bật cho bà tôi xem.
Rồi nói:
“Người đàn ông của cháu gái bà đã không cần cô ta nữa rồi, cố chấp làm gì? Bà khuyên cô ta ly hôn đi.”
Bà tôi đã hơn tám mươi tuổi, bị kích thích như vậy, lập tức ngất xỉu, phải đưa đi cấp cứu.
Khi tôi đến bệnh viện, bà vẫn hôn mê sâu, trên người và trên mặt cắm đầy ống dẫn.
Bà lão vốn khỏe mạnh, từng đi hàng chục dặm đường núi không nghỉ, giờ đây gầy gò nằm trước mắt tôi, mặc tôi gọi thế nào cũng không tỉnh.
Tôi mất kiểm soát bật khóc, túm cổ áo Hướng Noãn, tát cô ta liên tiếp đến khóe môi rỉ máu.
Chính Cố Trường Canh chạy tới, ngăn tôi lại.
“Giang Du, cô điên rồi sao?”
“Bà cô tự nhiên hôn mê, cô trút giận lên Noãn Noãn làm gì?”
Tôi ngơ ngác nhìn anh.
Người nằm hôn mê kia là bà tôi — nhưng cũng là người duy nhất từng thắp đèn soi sáng tuổi thơ tăm tối của anh.
Sao anh có thể nói ra những lời lạnh lùng đến vậy?
Hôm đó tôi ra tay với Hướng Noãn rất nặng, khiến cô ta bị xuất huyết não.
Cũng hôm đó, trong nỗi đau đớn tột cùng, tôi nôn mửa liên tục và phát hiện mình mang thai.
Trước kia, bà vẫn thường nói muốn nhìn xem con của tôi trông như thế nào.
Nhưng Cố Trường Canh không muốn đứa bé này.
Sau khi biết chuyện, anh cho người đưa tôi thẳng vào phòng phẫu thuật, ép tôi bỏ đứa con.
Anh nói, đã định sẵn sẽ ly hôn thì đừng nên để lại bất kỳ ràng buộc nào.
Để bù đắp cho việc mất con, cũng để làm con bài trì hoãn ly hôn, anh đón bà tôi lên Bắc Thành chữa trị, mời đội ngũ chuyên gia hàng đầu hội chẩn.
Sức khỏe của bà dần có chuyển biến tốt.
Tôi vẫn nhớ rất rõ, đó là một buổi chiều nắng đẹp.
Bà dùng bàn tay khô gầy vuốt mái tóc dài của tôi, nhẹ giọng nói:
“Du Du, đời người mười phần thì tám chín phần không như ý. Ai cũng sẽ đi qua những lối rẽ sai lầm, chỉ cần đi tiếp, đường sẽ rộng ra.”
“Bà già rồi, không thể ở bên cháu quá lâu. Chỉ mong quãng đời còn lại của cháu bình an vui vẻ, đừng sống trong hận thù.”
Khi đó, tôi gối đầu lên đầu gối bà, làm nũng nói bà nhất định sẽ sống trăm tuổi.
Dù sao thì, mọi chuyện lúc ấy dường như đều đang chuyển biến theo hướng tốt đẹp.
Thế nhưng bà vẫn không thể vượt qua được mùa đông năm đó.
Hướng Noãn lại một lần nữa xuất hiện trước mặt bà.
Cô ta đưa cho bà xem tờ siêu âm thai kỳ trước đây của tôi, rồi buông một câu nhẹ bẫng:
“Bà có thể nằm đây hưởng điều trị tốt như vậy, là vì cháu gái bà đã dùng đứa bé này để đổi lấy.”
Cô ta rất biết cách chọc trúng chỗ mềm yếu nhất của người già.
“Cố Trường Canh không yêu cô ấy, cũng không muốn cô ấy sinh đứa con này.”