Khi roi đầu tiên quất xuống thân thể, ta liền hối hận.
Nhị Hoa ơi Nhị Hoa...
Ngươi sao lại ngu muội đến thế? Quên mất thân phận của mình rồi ư?
Thế tử muốn đánh, muốn mắng, thì cứ nhận lấy mà chịu.
Cùng thế tử tranh cãi, chẳng phải là tự tìm đường chết sao?
Roi đầu tiên khiến mồ hôi lạnh tuôn khắp người, lưng ta như bị lửa thiêu đốt, đau đớn tê dại. Ta sợ nếu đợi thêm sẽ không còn sức nữa, vội lên tiếng cầu xin: "Phu nhân, nô tỳ nhận sai!"
Nhưng chẳng ai thèm để ý.
Lại thêm một roi nữa, kẻ cầm roi như mang thù, cứ nhằm thẳng vào những chỗ đau nhất mà đánh.
Đến roi thứ năm, trong đầu ta chỉ có một suy nghĩ: Thế tử có đang nhìn ta chịu phạt không?
Hóa ra hắn ghét ta đến vậy.
Thì ra ta đã lầm, lầm tưởng một thế tử ngốc nghếch lại chính là người chân thật.
Đoạn Trần, hắn là kẻ ngoài lạnh, trong cũng lạnh như băng.
Roi thứ mười giáng xuống, đầu roi kéo theo từng mảnh da thịt vụn vỡ, mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào mũi, khó ngửi vô cùng.
Tiểu Manh và Thúy Vi dìu ta trở về phòng.
Thúy Vi khóc ròng: "Lan Linh, ngươi thật là hồ đồ!"
Ta đau đến mức không còn cảm giác gì, thế mà vẫn có thể bật cười: "Hảo tỷ muội, ta tên là Nhị Hoa. Ta nói cho ngươi biết tên thật của ta, đợi ta ra khỏi đây, chúng ta sẽ mãi là bằng hữu."
Thúy Vi cũng nói cho ta biết tên của nàng.
Ta mơ màng chìm vào giấc ngủ, không biết bao lâu.
Đến nửa đêm, cơn đau khiến ta tỉnh giấc.
Có người đang bôi thuốc cho ta. Trong cơn mơ hồ, ta nghĩ, Thúy Vi thật tốt với ta, còn mua cả thuốc cao hảo hạng, mát lạnh, làm dịu đi phần nào cơn đau rát.
Dẫu động tác người kia rất nhẹ nhàng, nhưng từng thớ thịt vẫn đau đớn như thiêu như đốt.
"Ái... đau quá."
"Ta sẽ nhẹ hơn."
Là giọng của thế tử.
Ta dụi dụi mắt, mở to ra nhìn, chỉ thấy mình đang nằm trên giường của thế tử.
Ngay lập tức, cơn đau trong lòng càng dữ dội hơn.
Ta chẳng muốn nói gì, bèn nhắm mắt giả vờ ngủ.
Thế tử bôi thuốc xong, lặng lẽ ngồi vào bàn đọc sách, cả đêm không ai nói với ai một lời, mãi đến khi trời sáng.
Suốt một tháng sau, ta dưỡng thương trong phòng. Thế tử dường như hóa thành người câm, mỗi ngày chỉ đến bôi thuốc, thi thoảng nửa đêm lại nằm bên cạnh ta ngủ.
Ta chỉ có thể nằm nghiêng, luôn quay lưng về phía hắn.
Khi sắp thiếp đi, ta nghe thấy giọng hắn khàn đặc: "Còn đau không?"
Ta mở mắt.
Hắn lại nói: "Sao ngươi không chịu mềm mỏng một chút?"
Ta không thèm trả lời hắn.
Ta không dám nghĩ, chỉ mười roi thôi mà ta đã khóc không thành tiếng. Vậy người chỉ vì một cái hắt hơi mà chịu ba mươi roi kia, liệu còn sống được hay không?
Tính ra, hôm nay là ngày cuối cùng ta ở Hầu phủ. Thế tử không quay lại.
Ta lo sợ hắn thật sự phái người đến tìm cha mẹ ta. Ta không muốn cả đời bị giam cầm trong Hầu phủ.
Có lẽ người khác khao khát cái phúc phận này, nhưng ta thì không.
Ta không muốn nửa đời còn lại phải sống trong cảnh cúi đầu khom lưng, càng không muốn phải dối lòng mà nói với người thế tử phi dịu dàng kia rằng: "Ta không tranh, không giành, ta cam tâm cùng nàng chung chồng."
Ta cũng không muốn nhìn thấy người mà mình yêu thích, mỗi lần về nhà đều phải trăn trở, đêm nay nên đến phòng của nữ nhân nào.
Tên của ta và thế tử đặt cạnh nhau, chỉ khiến người khác nghe xong liền cười chê.
Thế tử đã trở về, nhưng lại mang trên mình thương tích.
Hóa ra, trong thời gian ta dưỡng bệnh, Diêu di nương ăn nhầm phải thứ gì đó, mất đi đứa bé trong bụng. Nàng đổ tội cho thế tử, khăng khăng rằng chính hắn là kẻ đứng sau.
Kết quả, Đại phu nhân tìm được nhân chứng, chứng minh lần thế tử rơi xuống nước trước đây chính là mưu kế của Diêu di nương.
Hầu gia nổi giận, quyết định đuổi Diêu di nương ra khỏi phủ.
Trước khi rời đi, Diêu di nương cầm dao đâm vào thế tử, muốn khiến Hầu gia tuyệt tử tuyệt tôn.