Ta tiếp tục cất lời, chậm rãi kể:
“Trình tiểu thư và công tử Trần gia vốn là một đôi trời định, từ nhỏ đã thâm tình, là giai thoại được người người ngưỡng mộ trong thành Vận.
“Lão phu nhân Trình gia còn chuẩn bị sẵn cả y phục cho tôn nhi, nào ngờ lại xảy ra chuyện như vậy.
“Đám người đó, từ khi đặt chân đến Vận thành, đốt nhà giết người, cướp bóc hiếp đáp, không việc ác nào không làm.
“Thay vì gọi là thổ phỉ, chi bằng gọi thẳng là đám tàn binh Tây Lương khoác áo thổ phỉ thì đúng hơn.
“Ngài nói xem, phải không… Tần Tướng quân?”
Tần Hoài quay người lại, đôi mắt phượng khóa chặt ánh nhìn nơi ta.
Gã râu rậm kinh hoảng rút kiếm, vừa định ra tay đã bị Tần Hoài đè xuống.
“Ngươi làm sao biết được?”
Năm đó Vân thành phát dịch lớn, dân tị nạn ùn ùn kéo đến Vận thành.
Thành chủ Vận thành mở kho phát thóc, nhưng dân quá đông, cứu tế không xuể.
Về sau, có người lên núi xưng vương, giết người cướp của, gây tội ác tày trời.
Sau khi Bùi Thiếu Huyền nhậm chức thủ tướng Vận thành, đích thân dẫn binh tiêu diệt sào huyệt thổ phỉ.
Trong hang ổ tìm thấy không ít vật phẩm xuất xứ từ Tây Lương.
Cách đây không lâu, hắn cùng phó tướng giăng thiên la địa võng, bắt được hai tên đầu mục đang đào tẩu.
Thẩm tra một hồi mới biết, năm đó bọn chúng phụng mệnh thâm nhập Vận thành, thấy không có cơ hội liền ẩn thân làm thổ phỉ, mục đích là khuấy loạn lòng dân, đợi ngày phối hợp trong ngoài mà đánh chiếm thành trì.
“Chuyện đó không quan trọng.”
“Quan trọng là, Tần Tướng quân xưa nay không chấp nhận loại thủ đoạn đê tiện này.”
“Ta nghĩ, nếu có thể lựa chọn, Tần Tướng quân hẳn sẽ tình nguyện giao đấu một trận danh chính ngôn thuận với phu quân ta trên chiến trường.”
Tần Hoài —tướng quân trấn giữ biên ải của Tây Lương, xuất thân từ thế gia quân lữ bậc nhất – Tần thị, từ nhỏ đã học binh pháp cùng tổ phụ.
Mười ba tuổi xuất chinh, mười sáu tuổi thống lĩnh binh mã, đánh lui giặc mạnh.
Là người dụng binh như thần, xưa nay xem thường mưu mô xảo trá.
Đám người này phục vụ dưới trướng Tam hoàng tử Tây Lương, kẻ nổi danh gian trá bỉ ổi, chính vì thế mà Vận thành mấy năm nay luôn bất ổn.
Tần Hoài rút kiếm gã râu rậm, đặt thẳng lên cổ ta:
“Có lẽ… giết ngươi mới là dễ nhất.”
Ta bước lên một bước, hắn lập tức siết tay lại:
“Nếu Tần Tướng quân trong lòng yên ổn, cứ việc ra tay.”
Trình tiểu thư đã được đưa tang cùng ngày Trần công tử bị xử trảm, Trình gia cũng đã lo xong hậu sự.
Bọn họ hận bọn cướp thấu xương, sao có thể dựng mộ cho con gái tại nơi này?
Ngôi mộ ấy, rõ ràng là do Tần Hoài lập.
“Tần Tướng quân, ta biết các ngươi muốn dùng ta để uy hiếp Bùi Thiếu Huyền.
“Nhưng các ngươi đã tính sai rồi.
“Phu quân ta là tướng quân trấn thủ Vận thành, trên vai gánh vác sự sống còn của toàn dân nơi đây.
“Ta tuyệt đối không để bản thân trở thành gánh nặng của chàng!”
Dứt lời, ta quay người bỏ chạy mấy bước, rồi bất ngờ nhảy xuống.
Dưới đó là dòng sông xiết – cũng là nơi thi thể Trình tiểu thư từng được ném xuống — hộ thành hà.
“Không được!”
Ta ngoái đầu lại, thấy Tần Hoài cũng đã lao theo.
Ngay sau đó, gã râu rậm cũng hét lớn gọi “Tướng quân!”, rồi nhảy xuống theo.
“Tõm” một tiếng, nước sông dâng cao, tràn vào mũi miệng ta, khiến ta khó thở đến mức không chịu nổi.
Thân thể mỗi lúc một chìm, ý thức dần dần mờ nhạt.
Trước khi hoàn toàn lịm đi, ta mơ hồ thấy Tần Hoài bơi về phía mình…
7
Khi ta tỉnh lại, lại thấy mình nằm trong sơn động kia.
Bất quá lần này là đang nằm, bên cạnh đống lửa vẫn đang bập bùng cháy.
Gã râu rậm thò đầu lại gần, chỉ về phía góc tối:
“Nữ nhân kia nói xấu ngươi, ngươi tính xử lý thế nào?”
Ta nhìn theo hướng tay hắn chỉ — chính là Lục Nhược Linh, người trước đó đã bị bỏ lại.
Miệng nàng ta bị nhét một cục vải, hẳn là do ồn ào quá mức khiến gã râu rậm phát cáu.
“Nàng ta tiết lộ tung tích của ta, phu quân ta sẽ không bỏ qua cho nàng đâu.”
Tần Hoài xoay đầu lại, trong tay cầm một chiếc nút kết — ta thoáng nhìn, thấy rất quen mắt.
“Ngươi và phu quân tình cảm sâu đậm lắm sao?”
Ta khẽ gật đầu:
“Tần Tướng quân, loại bình an kết này khắp Vân thành đều có, cớ sao ngài lại trân trọng đến vậy?”
Gã râu rậm xen vào, vẻ mặt đầy hóng chuyện:
“Ngươi không biết đâu, với tướng quân thì cái này quý lắm đấy. Nghe nói lúc tắm cũng để sát bên người, là do người trong lòng tặng đó.”
Tần Hoài trừng hắn một cái.
Ta nhặt hai cọng rơm lên, tiện tay đan thành một chiếc kết.