1
Thẩm Thính Tứ đưa ta lên chùa Chiêu An cầu phúc.
Hắn đích thân đến đón, xa giá dừng trước cửa phủ.
Khi rèm xe được vén lên, ta khẽ sững lại.
Một thiếu nữ mặc áo lục nhạt thêu ngọc đang ngồi trong xe, tươi cười gọi ta:
“Tri Tri tỷ tỷ, mau lên xe thôi.”
Nàng ta có chút lễ phép, nhưng không nhiều.
Bởi lẽ vị trí bên trong bị nàng chiếm trọn, ngồi ngay ngắn như chủ xe, chẳng hề có ý nhường chỗ.
Ta cúi mắt nhìn vạt váy trắng nhạt của mình, hơi nghiêng đầu liếc qua Thẩm Thính Tứ đang đứng sau đỡ ta.
Hắn cưỡi ngựa đến, thân vận trường sam xanh xám, nếu không nhìn kỹ, còn tưởng hắn cố ý phối y phục cùng thiếu nữ trong xe.
Chỉ khiến ta càng thêm dư thừa.
Thấy ta mãi chưa bước lên xe, ánh mắt Thẩm Thính Tứ lần theo tầm nhìn của ta, mang theo chút nghi hoặc.
Ta còn chưa kịp mở miệng, thiếu nữ trong xe đã nhanh nhảu:
“Tỷ tỷ, muội là Minh Dao, con gái nhà Thượng thư bộ Binh họ Trình.”
Nàng ta ngoan ngoãn, thân thiết:
“Nghe Thính Tứ ca ca nói hôm nay sẽ cùng tỷ lên núi cầu phúc, trùng hợp muội cũng phải cầu an cho tổ mẫu.”
“Tỷ cứ yên tâm, đến nơi muội sẽ tự mình tìm chỗ, tuyệt đối không quấy rầy hai người.”
Lời lẽ khéo léo, không sơ hở, khiến người ta chẳng thể trách cứ.
Nhưng trong lòng ta lại như sụp xuống một tấc.
Năm ngoái, Thẩm Thính Tứ đỗ tam nguyên, được Thánh thượng ban chỉ làm trạng nguyên văn khoa.
Hắn không cầu danh lợi, chỉ nguyện cầu một đạo thánh chỉ ban hôn.
Khi thánh chỉ đưa đến phủ ta, phụ thân còn cười xòa giấu tay áo, bảo rằng thật là dư thừa.
Bởi lẽ ta và hắn, đã sớm có hôn ước, lại là thanh mai trúc mã mười mấy năm, đâu cần rườm rà thêm một bước này.
Khi ấy, hắn tuấn nhã rạng rỡ, giữa niềm vui tràn đầy, thành khẩn lại trang trọng nói một câu:
“Nàng xứng đáng.”
Cũng trong ngày ấy, Thẩm Thính Tứ đã cho người chế tạo chiếc xa giá trước mắt này,
do chính hắn đích thân sắp đặt bố trí, chỉ để ta khi xuất môn có thể ngồi xe êm ái đôi chút.
Trước hôm nay, nếu có ai nói Thẩm Thính Tứ qua lại với nữ nhân khác, ta nhất định không tin.
Không chút khoa trương mà nói, bên cạnh hắn, ngoại trừ ta, không hề có kẻ thứ hai.
Thế mà hôm nay—
Hắn lại để một thiếu nữ xa lạ ngồi lên cỗ xe vốn dành riêng cho ta, gọi hắn là ca ca thân thiết.
Thật đúng là… vô pháp vô thiên.
2
May thay, ta xưa nay chưa từng là kẻ cam chịu nhẫn nhục.
“Ta cho phép ngươi lên xe bao giờ?”
“Xuống.”
Sắc mặt ta lạnh lùng, vịn cánh tay Thẩm Thính Tứ xuống xe trước, giọng nói nhẹ nhàng như gió.
Nụ cười trên mặt thiếu nữ cứng lại.
E là nàng không ngờ ta lại chẳng hề giữ thể diện như thế.
Nàng lúng túng bước xuống theo, ánh mắt không yên nhìn về phía ta, giọng nói thoáng run:
“Xin lỗi, ta… chuyện này…”
Thanh âm nàng càng lúc càng nhỏ, thấp thoáng như sắp bật khóc.
Chỉ tiếc rằng người nàng trông cậy cầu cứu, giờ khắc này lại chẳng liếc nàng lấy một cái.
Lúc này Thẩm Thính Tứ đã ý thức được ta đang tức giận.
Hắn cúi đầu vuốt ve đầu ngón tay ta, nét mặt đầy ôn nhu và bất đắc dĩ xen lẫn nuông chiều.
Ta mặc hắn nắm tay mình, ngẩng đầu quét mắt qua thiếu nữ và chiếc xe trước mặt.
“Trình tiểu thư, phải không?”
“Ngươi thích cỗ xe này sao?”
Ta nhìn sang phu xe, học theo nụ cười ban nãy của thiếu nữ, cong môi mỉm cười, dịu dàng nói bốn chữ:
“Kéo đi thiêu đi.”
Không khí tại chỗ lập tức lạnh căm.
Phu xe không nói một lời, liền kéo xe đi.
Lần này, thiếu nữ quả thật sắp bật khóc, sắc mặt trắng bệch nhìn Thẩm Thính Tứ, mong hắn ra tay giải cứu.
Thẩm Thính Tứ cất lời, nhưng không phải để giải vây cho nàng.
Chỉ khẽ thở dài, dắt tay ta vào phủ:
“Sau này ta sẽ làm cho nàng một chiếc khác.”
“Hôm nay đừng lên núi nữa, ta cùng nàng đu xích đu một lát.”
Ta liếc nhìn thiếu nữ thất hồn lạc phách, không thèm bận tâm nữa, theo hắn trở về phủ.
3
Hôn ước giữa ta và Thẩm Thính Tứ, cả kinh thành ai ai cũng hay.
Dù thế nào, hắn cũng không thể đưa nữ nhân khác đến trước mặt ta khoe khoang.
Vì bao năm quen biết và thấu hiểu, ta nguyện ý nghe hắn giải thích một lần.
“Cô nương kia từ nhỏ thân thể yếu nhược, nuôi dưỡng ở Giang Nam, ca ca nàng và ta giao hảo, nhờ ta đưa nàng hồi kinh.”
Phía sau ta, Thẩm Thính Tứ đang giữ dây xích đu, chỉ nhẹ nhàng đẩy một chút.
“Nàng ta dựa vào đâu?”
Hắn ngẩn ra: “Cái gì?”
“Dựa vào đâu mà ngồi xe của ta?”
“Lại dựa vào đâu, mà gọi ngươi là ca ca?”
E rằng Thẩm Thính Tứ chưa từng nghĩ đến, ta lại để tâm đến điều này.
Hắn vốn là đích tử thế gia, tư dung tuấn lãng, sau này lại đỗ tam nguyên, danh chấn thiên hạ.