Sau một năm chiến tranh lạnh với vị hôn phu là cơ trưởng, tôi bất ngờ đăng ảnh bé con mới sinh lên mạng xã hội, kèm chú thích:
“Chuyến bay đã hạ cánh, xin hãy thương lấy hai mẹ con tôi trong phần đời còn lại.”
Group chat của đội bay lập tức bùng nổ.
Mọi người đổ xô tag Trầm Phi:
“Cơ trưởng Trầm cưới chị Tô hồi nào vậy?”
“Ủa con gái sinh luôn rồi à?”
Không khí đang sôi như lửa đổ dầu, tôi thản nhiên kéo chồng mình – Cục trưởng Cục Hàng không – vào nhóm, rồi nhắn:
“Mọi người hiểu nhầm rồi, đây mới là chồng tôi.”
Cả group đang ầm ầm bỗng im bặt.
Màn hình chỉ còn lại loạt thông báo:
“A đã thu hồi một tin nhắn.”
“B đã thu hồi một tin nhắn.”
“C đã thu hồi một tin nhắn.”
—
Mọi chuyện bắt đầu từ một năm trước, khi tổ bay của Trầm Phi có một tiếp viên mới – Hà Phi Phi.
Ngay từ lần đầu gặp mặt, cô ta đã bắt đầu theo đuổi Trầm Phi như thiêu thân.
Dù cô ta giở đủ trò, Trầm Phi vẫn chưa từng liếc nhìn lấy một cái.
Tôi rất tự tin.
Tôi hiểu anh ấy. Trầm Phi không phải kiểu đàn ông sẽ để tâm tới một người phụ nữ chỉ biết diễn vai đáng thương.
Cho đến khi tôi chờ mãi mới đợi được ngày anh nghỉ phép, chúng tôi hẹn nhau đi đăng ký kết hôn.
Vậy mà đúng hôm đó, Hà Phi Phi đăng tấm ảnh uống cả vỉ thuốc ngủ lên mạng, làm dậy sóng khắp nơi.
Lần đầu tiên, Trầm Phi bỏ tôi lại phía sau, lao ra khỏi nhà, trước khi đi còn để lại đúng một câu:
“Tô Tô, cô ấy mà có chuyện thì nguy lắm. Đăng ký kết hôn để sau đi.”
Từ hôm ấy, Hà Phi Phi ba ngày lại giở chiêu tự sát một lần.
Lúc thì cắt cổ tay, khi thì dọa nhảy sông, lần thì livestream tuyệt mệnh.
Tôi cắn răng chịu đựng, từng lần một tha thứ, từng lần một chờ anh quay lại.
Cho đến lần thứ 99, Trầm Phi lại một lần nữa hủy chuyến bay quay về — vì Hà Phi Phi đòi nhảy lầu.
Lúc đó tôi không đợi thêm được nữa.
Tôi kéo ngay thằng bạn thanh mai trúc mã, phóng xe thẳng đến Ủy ban Nhân dân.
Nhưng khi nộp hồ sơ đăng ký kết hôn, nhân viên tiếp nhận lật hồ sơ, liếc nhìn tôi rồi nói:
“Chị… không thể đăng ký được. Hai tháng trước, chị đã kết hôn rồi. Tên chồng chị là… Vương Cương.”
Tôi đứng chết trân tại chỗ.
Đến lúc đó tôi mới hiểu:
Có những cuộc tình, mình chưa kịp buông tay… thì người ta đã xóa mình khỏi cuộc đời họ từ lâu rồi.
1.
Tôi đưa giấy tờ cho nhân viên tại bộ phận đăng ký kết hôn:
“Tôi muốn làm thủ tục kết hôn ngay lập tức.”
Chu Dương đứng bên cạnh cuống cuồng giữ tôi lại:
“Tô Tô, cậu bình tĩnh! Tớ biết cậu giận Trầm Phi, nhưng kết hôn là chuyện cả đời mà!”
Lồng ngực tôi đau như bị vật chèn lên, lý trí đã sớm bay biến.
Không ngờ nhân viên lại đẩy giấy tờ về phía tôi:
“Xin lỗi, cô Tô… hệ thống hiện đang hiển thị tình trạng hôn nhân của cô là đã kết hôn.”
Câu đó như tiếng sét nổ thẳng vào đầu tôi.
Tay chân tôi cứng ngắc:
“Đã kết hôn? Đùa kiểu gì vậy?”
Nhân viên cố giữ giọng dịu dàng:
“Theo hồ sơ, hai tháng trước cô đã đăng ký kết hôn với một người tên… Vương Cương.”
Tôi loạng choạng một bước, suýt ngã nếu Chu Dương không kịp đỡ.
Vương Cương…
Chẳng phải là anh tài xế câm mới được nhà Hà Phi Phi thuê về hay sao?
Tim tôi đập loạn trong ngực.
Tôi giật lấy giấy tờ, lao ra khỏi trụ sở như bị lửa đốt, gọi taxi phóng thẳng đến trụ sở đội bay.
Tôi phải biết Trầm Phi rốt cuộc đã giở trò gì.
Đến phòng nghỉ của tổ bay, tôi bị nhân viên ngăn lại:
“Xin lỗi, cơ trưởng Trầm dặn rồi. Tạm thời không ai được vào trong.”
Nhưng qua khe cửa, tôi lại nhìn thấy cảnh khiến cả người mình như bị rút sạch sức lực.
Trầm Phi đang nhẹ nhàng bế Hà Phi Phi lên, đặt cô ta xuống giường.
Cô ta mặc váy đồng phục tiếp viên, vòng tay đặt lên cổ Trầm Phi, đôi mắt ngân ngấn nước, vẻ mặt yếu ớt như chỉ cần thở mạnh là vỡ.
“Anh Phi… tại đôi giày cao gót này trơn quá, em lỡ bị trẹo chân…”
Giọng cô ta mềm như nước, mang chút run rẩy tội nghiệp.
“Đừng cử động, để bác sĩ đến xem có nghiêm trọng không.”
Giọng Trầm Phi… là giọng mà tôi chưa từng nghe —
dịu dàng, kiên nhẫn đến mức khó tin.