01
Tại lễ tang, tôi lặng lẽ nhìn tấm di ảnh đen trắng của anh trai treo trên tường, rồi xúc động cúi đầu cảm ơn Cố Yến – người đã cùng tôi thức trắng ba ngày trông linh cữu.
“Cảm ơn anh, đã giúp anh trai em được ra đi một cách thể diện nhất.”
“Lễ tang kết thúc, em sẽ cùng anh đi đăng ký kết hôn.”
Đôi mắt Cố Yến đỏ hoe, nắm chặt tay tôi:
“Nếu em chưa sẵn sàng, anh có thể chờ…”
Tôi lắc đầu dứt khoát: “Không, em muốn kết hôn.”
Tôi còn lý do gì để không kết hôn nữa đâu? Hôm nay là ngày thứ ba kể từ khi anh trai tôi hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ.
Ba ngày qua, tôi khóc đến mờ mắt, cả đội tác chiến đặc biệt đều biết về sự hy sinh anh dũng của liệt sĩ Lâm Dương.
Chỉ duy nhất một người không biết – đội trưởng Lục Đình Kiêu, người tôi đã yêu suốt mười năm.
Bởi vì thế giới của tôi và anh ta hoàn toàn tách biệt – anh ta chưa từng để tôi xuất hiện trong vòng tròn xã giao của mình, cũng chưa từng quan tâm đến cuộc sống của tôi.
Hơn nữa, với tư cách là đội trưởng đội đặc nhiệm, mỗi phút mỗi giây của anh ta đều dùng để trực chiến.
Cho nên, anh ta hoàn toàn không biết rằng người anh trai duy nhất mà tôi nương tựa đã ra đi.
Càng không biết, tôi suýt chút nữa vì không gom đủ phí tìm kiếm cứu hộ chuyên nghiệp mà mất luôn cả th//i th//ể anh trai.
Tim tôi đau đến run rẩy.
Nhưng may mắn thay, sau này tôi và Lục Đình Kiêu… sẽ không còn liên quan gì đến nhau nữa.
Vì vậy, sau lễ tang của anh trai, tôi gửi cho Lục Đình Kiêu một tin nhắn chia tay qua WeChat.
Kết quả, người trả lời tôi lại là Tần Vy – với tư cách phó quan của đội đặc nhiệm:
“Thượng sĩ Lâm, ngày mai đội trưởng Lục sẽ đi công tác tại quân khu, phiền cô chuẩn bị hai bộ quân phục thường ngày, ba đôi giày tác chiến, ủi phẳng rồi chuyển đến phòng mật vụ.”
Nhìn dòng tin nhắn lạnh như văn bản công vụ ấy, ngực tôi như bị ai đấm một cú thật mạnh.
Mười năm yêu đương, đâu đâu cũng có mặt Tần Vy.
Ngay từ năm đầu tiên cô ta vào đội làm phó quan, đã tự tay soạn ra cái gọi là “Quy chuẩn ứng xử giữa người nhà chiến sĩ”.
Danh nghĩa thì là “hỗ trợ công tác của đội trưởng một cách hiệu quả”, nhưng trên thực tế lại quản lý mọi khía cạnh cuộc sống của tôi và Lục Đình Kiêu: muốn gặp mặt cũng phải báo cáo với cô ta trước, đến cả kỳ nghỉ thăm nhà của tôi cũng do cô ta sắp xếp.
Vì chuyện này, tôi đã cãi nhau với Lục Đình Kiêu không biết bao nhiêu lần.
Nhưng anh ta chỉ lạnh mặt nói:
“Lâm Hạ, phó quan Tần không chỉ phụ trách lịch trình của tôi, mà còn xử lý toàn bộ công việc của đội, không có thời gian chiều theo mấy trò rỗi hơi của em.”
Bây giờ thì tôi hoàn toàn chấp nhận rồi.
Đã vậy thì tôi thành toàn cho hai người họ.
Dù sao thì người anh trai duy nhất của tôi cũng đã hy sinh, còn người tôi từng coi là bạn trai lại thờ ơ đến mức – khi tôi cầu cứu – chỉ lạnh lùng bảo tôi “nộp đơn đúng quy trình”.
02
Tôi cố nén cơn đau nhói trong tim, ngón tay run rẩy gõ xuống dòng chữ:
“Phó quan Tần, tôi không có thời gian chuẩn bị quân trang. Ngoài ra, căn cứ theo điều 7 trong bản quy chuẩn, tôi chính thức xin hủy bỏ quan hệ tình cảm với đội trưởng Lục, xin được ghi nhận.”
Năm chữ “Tôi và anh ấy chia tay rồi”, tôi đánh thật mạnh, đến mức môi dưới bị cắn đến bật máu.
Tần Vy lập tức hồi đáp:
“Đã nhận được yêu cầu, sẽ tiến hành xử lý theo quy trình.”
Câu trả lời đầy chất hành chính ấy khiến tôi buồn nôn.
Nếu không phải xe quân đội đến đón tôi đã đến cổng, e là tôi đã không giữ nổi bình tĩnh giữa đường trong doanh trại.
Xử lý xong hậu sự cho anh trai, tôi trở về khu nhà dành cho thân nhân trong doanh trại – nơi tôi và Lục Đình Kiêu từng sống chung.
Vừa đẩy cửa vào, tôi liền nhìn thấy Lục Đình Kiêu đang ngồi trên sofa phòng khách.
Anh dựa lười nhác vào lưng ghế, tóc còn ướt, cổ áo sơ mi quân phục mở rộng, từng giọt nước nhỏ xuống từ cằm.
Dáng vẻ ấy, từng là hình ảnh khiến tôi rung động nhất.
Tôi theo bản năng mím môi, định cất lời—
Một giọng nói dịu dàng từ hướng phòng tắm vang lên:
“Đội trưởng Lục, bây giờ em có thể mang khăn khô cho anh không ạ?”
Chưa dứt câu, một bóng người bước ra từ phòng tắm.
Tôi quay người, đối diện ánh mắt Tần Vy.
Khi trông thấy chiếc khăn choàng xanh quân đội trên vai cô ta, các ngón tay tôi siết chặt tay cầm vali.
Đó là quà sinh nhật tôi dùng ba tháng tiền trợ cấp để mua cho Lục Đình Kiêu năm ngoái – đến bản thân còn tiếc không dám dùng.
Tôi khẽ cười, giọng lạnh đi:
“Xem ra tôi về không đúng lúc rồi.”
Tôi kéo vali, toan rời khỏi nơi đó.