Chỉ trong một buổi chiều, nhờ vài câu nói ngọt ngào, vài món ăn ngon và vài hành động tinh tế, Lâm Diện Thâm đã hoàn toàn chinh phục trái tim mẹ tôi.
Trạng thái tinh thần của mẹ tôi còn tốt hơn bất kỳ lúc nào trước đó.
Nhân lúc ấy, anh đưa ra đề nghị đưa hai mẹ con tôi ra nước ngoài.
Ban đầu tôi còn định từ chối.Nhưng mẹ vừa nói muốn gặp lại vài người bạn cũ, vừa bảo đã làm khổ tôi quá nhiều, muốn nhân dịp này vừa nghỉ ngơi vừa coi như đi hưởng tuần trăng mật.
Lâm Diện Thâm cũng nói anh đã sắp xếp xong chuyên gia ở bên đó, hai mẹ con không cần lo lắng gì cả.
Nói tới mức này rồi, tôi chỉ còn cách đồng ý.
Tối hôm đó, chúng tôi thu dọn hành lý, đặt vé tàu biển.Sáng sớm hôm sau, lên đường sang phía bên kia đại dương.
Vì vậy, chúng tôi tự nhiên không có mặt để “đón tiếp” gia đình Thẩm Hạc khi họ đến trả váy cưới.
Mẹ anh ta giận đến mức phát điên, đứng trước cửa nhà không ngừng đập cửa:
“Diêu Diêu! Cô ra đây cho tôi! Đừng có mà làm ra vẻ nữa! Váy cưới của cô đây, chúng tôi trả lại rồi! Từ giờ đừng bén mảng tới gần con trai tôi nữa!”
Tiếng la hét chát chúa của bà khiến cả khu phố không ai yên được giấc.
Hàng xóm bên cạnh mở cửa với vẻ mặt đầy khó chịu.
“Sáng sớm hét cái gì mà hét? Người ta đi nước ngoài hưởng tuần trăng mật từ sớm rồi, không hỏi kỹ trước khi tới à? Ầm ĩ cả khu, có biết giữ thể diện không vậy?”
Gương mặt giận dữ của Thẩm Hạc lập tức tái nhợt.
“Anh nói gì? Tuần… trăng mật?”
Anh hàng xóm nhìn anh ta từ đầu đến chân, đầy hứng thú:
“Ui chà, suýt thì không nhận ra. Anh là vị hôn phu nổi tiếng, bị cho leo cây tới chín lần đó hả? Tôi còn bảo hôm qua cái anh kia nhìn không giống anh lắm, thì ra cô ấy đổi người rồi!”
Thẩm Hạc lảo đảo lùi lại một bước.
“Không thể nào… cô ấy chỉ đang cố chọc tức mình thôi…”
Mẹ anh ta tức điên, đá mạnh vào cánh cửa trước mặt:
“Được lắm! Dám làm ra cái chuyện như vậy! Con nghe mẹ nói đây, sau này không được xin xỏ gì vì con nhỏ đó nữa, nhà mình không cần loại con dâu như vậy!”
“Có tí chuyện cỏn con mà làm đến mức cả khu đều biết, không biết xấu hổ là gì à!”
“Loại đàn bà không biết liêm sỉ!”
Gương mặt Thẩm Hạc nhăn nhó, liên tục lắc đầu như không dám tin vào thực tại.
Hàng xóm bên cạnh liếc họ một cái đầy khinh miệt:
“Tôi thấy người không biết liêm sỉ là mấy người thì có. Ai biết rõ thì biết là ‘chị em tốt’, còn không biết thì tưởng hai người là vợ chồng thật ấy. Việc gì cũng kè kè bên nhau, chẳng khác gì đang yêu. Người lớn rồi mà không biết giữ khoảng cách, đính hôn mà để em gái nuôi mặc váy cô dâu lên thay mình đi ra lễ đường, các người cũng tài thật đấy.”
“Thôi được rồi, sáng sớm đã thấy xui. Đi đi, nhà người ta không có ai đâu, chắc phải mười ngày nửa tháng mới về đấy.”
Nói dứt lời, anh ta đóng sập cửa lại trước khi bà mẹ kịp phản ứng.
Rầm!Cánh cửa đóng lại, cũng giống như vết thương lòng của nhà họ Thẩm – không còn cơ hội vãn hồi.
Mẹ Thẩm tức đến mức dậm chân thình thịch.“Con gái tôi chỉ là bị bệnh, không rời được anh trai! Là mấy người các người nghĩ xấu, là con nhỏ Diêu Diêu đó hẹp hòi, ích kỷ!”
“Xì, chứ có gì ghê gớm đâu, chẳng qua là yêu con trai tôi được mấy năm mà lên mặt. Bà đây chả thèm loại con dâu như thế!”
Nói rồi, bà ta kéo tay con trai.“Đi thôi, con trai, mẹ sẽ tìm cho con người tốt hơn. Loại phụ nữ đó, không cần cũng chẳng sao!”
Thẩm Hạc thì ngồi bệt dưới đất, ôm đầu như người mất hồn, xé tóc đầy đau đớn.Anh ta dường như vẫn không tin — tôi lại dám nói kết hôn là kết hôn, nói đi là đi.
Mắt đỏ hoe, anh ta lẩm bẩm:
“Không thể nào… Diêu Diêu không thể thật sự kết hôn với người khác được…”
Thẩm Vũ Khiết thấy vậy, mắt khẽ lóe lên tia ranh mãnh.Cô ta lại giả vờ ấm ức, ngồi xuống cạnh anh trai như thường lệ:
“Anh ơi, đều là tại em… là em sai. Nếu không phải em cứ tái phát bệnh, chị ấy sao lại giận đến mức đi kết hôn với người khác chứ?”
“Phải làm sao đây… đều là lỗi của em…”
Cô ta vẫn như mọi lần — đóng vai người có lỗi, cố gắng đánh vào cảm xúc bảo vệ của anh ta.
Nhưng lần này, cô ta thất bại rồi.
Thẩm Hạc mắt đỏ như máu, đẩy mạnh cô ta ra.
“Là tại em! Tất cả đều tại em!”
“Tại sao hết lần này đến lần khác em cứ phát bệnh đúng lúc? Tại sao cứ phá nát hạnh phúc của anh?”
“Em có biết không, cô ấy… lấy người khác rồi! Cô ấy không cần anh nữa! Tất cả là vì em, cô ấy bỏ anh rồi!”
Vừa nói, anh ta như nhớ lại lời tôi từng nói…
Ánh mắt anh ta như muốn thiêu đốt cô ta, hai tay nắm chặt lấy vai cô ta, lắc mạnh như phát điên: