10.
“Chào mọi người, tôi là vợ chưa cưới của Thẩm Ngôn Nhất – tôi tên là Đỗ Tâm Nguyệt.”
Một câu ngắn ngủi, như sét đánh ngang tai.
Khó trách mấy hôm nay anh bặt vô âm tín — thì ra là bận đi gặp vị hôn thê.
“Không phải… bác sĩ Thẩm là người gây mê cho con bé Vân Thư sao?” – mẹ tôi ngơ ngác.
Ba tôi cũng cau mày, không hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Đỗ Tâm Nguyệt hừ lạnh một tiếng, lúc này mới quay đầu nhìn tôi:
“Chắc hai bác vẫn chưa biết nhỉ? Con gái hai bác quyến rũ một người đàn ông đã có vị hôn thê, còn sinh cho anh ta một đứa con trai ngoài giá thú.”
Nói xong, ánh mắt cô ta dừng lại ở bé Tống Từ Tân trong vòng tay tôi, đầy vẻ khinh thường và ghê tởm.
Tôi nhìn rõ sắc mặt của ba mẹ mình trong tích tắc sầm lại.
Dù tôi biết họ không phải người dễ tin lời người ngoài, nhưng… tôi thật sự đã mang thai và sinh con khi chưa kết hôn.
“Vân Thư, chuyện này là sao?”
Ba tôi hỏi, giọng nặng trịch.
Ông là người hiện đại, rất cởi mở…
Nhưng nếu tôi thật sự chen vào chuyện tình cảm của người khác, tôi tin ông sẽ không ngần ngại đánh gãy chân tôi.
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, giọng run run:
“Con và anh ấy yêu nhau hai năm… nhưng anh ấy chưa từng nói mình có vị hôn thê.”
Ngực tôi đau thắt, từng hơi thở đều nghẹn lại trong cổ họng.
Nước mắt từng giọt rơi lã chã, tôi không cách nào ngăn lại được.
Người ta hay nói “mang thai xong sẽ đần ba năm”, có lẽ là đúng.
Đầu óc tôi bây giờ chỉ có đúng ba chữ: "Vợ. Chưa. Cưới."
Tôi muốn giải thích, muốn kể rõ ràng rằng chúng tôi quen nhau thế nào, yêu nhau ra sao…
Nhưng miệng tôi cứng lại, ôm chặt lấy Từ Tân như thể đó là thứ duy nhất còn đủ ấm trong đời.
Tôi siết quá mạnh, khiến bé bật khóc nức nở.
Mẹ vội bế con khỏi tay tôi.
Tôi ngồi đó, trống rỗng, còn cô gái mang danh "vợ chưa cưới" kia vẫn đứng thẳng lưng, đôi mắt nhìn tôi đầy châm chọc, như thể đang đứng trên cao nhìn xuống kẻ thứ ba không biết xấu hổ.
Thấy tôi không nói nổi câu nào cho ra hồn, chị tôi – Tống Vân Ý – dứt khoát cầm luôn điện thoại của tôi lên:
“Hay là gọi thẳng cho bác sĩ Thẩm xác nhận cho rõ?”
Tôi cuộn người trên sofa, gật đầu liên tục như gà mổ thóc.
Đỗ Tâm Nguyệt còn chưa kịp nhào tới giật điện thoại thì đầu dây bên kia đã bắt máy.
“Vân Thư?” – giọng của Thẩm Ngôn Nhất trầm thấp, quen thuộc vang lên.
“Tôi là chị gái của con bé, anh Thẩm. Vợ chưa cưới của anh vừa đến tận nhà tìm em tôi đây.” – giọng chị tôi chẳng hề khách sáo, lạnh như băng.
“…Tôi có vợ chưa cưới hồi nào? Tôi vừa đáp máy bay xong chưa đầy một tiếng, đang trên đường tới nhà hai bác đây.”
Ngay khoảnh khắc ấy, mặt của Đỗ Tâm Nguyệt lập tức biến sắc.
Sự tự tin kiêu ngạo ban nãy tan biến sạch sẽ, thay vào đó là ánh mắt lảng tránh.
Cô ta quay người tính chuồn, nhưng… chị tôi đâu dễ để yên.
Chị và anh rể phối hợp quá chuẩn, mỗi người một bên giữ chặt vai cô ta, ấn ngồi lại trên sofa.
“Đến tận nhà người ta dựng chuyện, chưa nói hết đã định chuồn à? Nằm mơ à?” – chị tôi cười lạnh.
11.
Người đi cùng với Thẩm Ngôn Nhất đến nhà tôi — không chỉ có anh, mà còn có ba anh, Hồ Kỳ và hai cảnh sát mặc quân phục chỉnh tề.
Vừa bước vào cửa, anh đã lao thẳng tới, ôm chặt tôi — người đang co rút trên sofa — vào lòng.
“Đừng sợ, có anh ở đây rồi.”
Anh vỗ nhẹ lưng tôi, thì thầm bên tai, giọng dịu dàng đến mức khiến tôi gần như muốn bật khóc.
Ba tôi nhìn về phía người đàn ông trung niên bên cạnh anh, ngạc nhiên hỏi:
“Lão Thẩm? Chuyện gì vậy?”
Có vẻ hai người họ quen biết từ trước.
Nhưng sự xuất hiện của cả nhóm thế này khiến ai trong nhà tôi cũng đầy thắc mắc.
Ba của Thẩm Ngôn Nhất liếc con trai một cái rồi cười nhạt:
“Cái thằng nhóc nhà tôi, con cũng có rồi mà vợ còn chưa dắt được về nhà. Làm cha như tôi đây phải tự thân ra mặt.”
Tôi nghe mọi người nói gì… nhưng trong tai toàn là tiếng ù ù như sấm dội.
Không nghe rõ, cũng không dám lên tiếng.
Tôi chỉ rúc trong lòng anh, như thể chỉ cần rời ra là sẽ vỡ nát.
Ngược lại, người đang bị chị tôi giữ chặt — Đỗ Tâm Nguyệt — thì bắt đầu run cầm cập.
“Ba…” – cô ta lắp bắp, giọng run như sắp khóc.
Đến khi thấy Hồ Kỳ đứng sau lưng ba Thẩm, mặt cô ta trắng bệch như tờ giấy.