06
“Anh ơi, dừng ở trạm phía trước chút đi, em muốn đi vệ sinh.”
Giọng Giản Khả vang lên, kéo tôi về thực tại.
Tôi khẽ cắn môi, thử dịch chân ra.
Nhưng các ngón tay Trần Cảnh Xuyên lại siết chặt hơn.
Tôi rủ hàng mi dài, không dám nhúc nhích nữa.
Xe vừa dừng, Giản Khả đã tíu tít kéo Tống Cẩm Hòa xuống đi cùng.
Anh ta ngoái lại nhìn tôi, có chút do dự.
Trần Cảnh Xuyên lại thản nhiên lên tiếng:
“Cô ấy ngủ rồi.”
Tống Cẩm Hòa như trút được gánh nặng:
“Anh, em đưa Cổ Cổ đi vệ sinh tí, lát quay lại ngay.”
Trần Cảnh Xuyên chỉ khẽ “ừ” một tiếng.
Cửa xe mở, rồi đóng.
Tiếng cười nói dần xa, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng.
“Nguyễn Thanh Sương.”
Trần Cảnh Xuyên bất ngờ vén tấm chăn trên đùi tôi.
“Em đổ mồ hôi rồi, không nóng sao?”
Tôi cúi đầu thấp hơn, không dám nhìn anh, vội vàng cầm chai nước định uống.
Nhưng chai nước lại bị anh cầm mất.
“Đừng uống nước lạnh nhiều.”
“Lời dặn trước đây quên rồi à?”
Không hiểu lấy dũng khí từ đâu, tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh:
“Bác sĩ Trần cũng bình thường thôi.”
“Sao?” Anh hơi nhíu mày.
“Tôi uống thuốc theo lời anh, cũng kiêng cữ đàng hoàng, mà vẫn đau.”
Chân mày anh nhíu sâu hơn:
“Bây giờ vẫn đau?”
“Đang đau đây.”
Tôi mím môi, ngẩng cằm lên:
“Vậy có cần đi kiểm tra lại không, bác sĩ Trần?”
Ngoài cửa xe không xa,
Giản Khả khoác tay Tống Cẩm Hòa, hai người dính nhau như sam.
Anh ta lúc thì véo má cô ta, lúc lại xoa đầu – trông như một cặp tình nhân mặn nồng.
Tôi chỉ thấy lồng ngực nghẹn một cục uất ức, giận dữ, chẳng biết xả ra đâu.
Không hiểu sao, tôi lại nắm lấy tay Trần Cảnh Xuyên.
“Hay là… bác sĩ Trần làm tròn trách nhiệm ngay bây giờ, kiểm tra giúp tôi đi?”
07
Khoảnh khắc bàn tay Trần Cảnh Xuyên gần chạm tới ngực tôi –
anh lại ra tay nhanh hơn.
Ngón tay dài siết lấy gáy tôi, chỉ hơi dùng lực đã kéo tôi sát lại gần.
“Nguyễn Thanh Sương.”
Anh cúi đầu nhìn tôi.
Còn tôi phải ngẩng lên mới nhìn thẳng được vào mắt anh.
“Đừng có quyến rũ tôi ở chỗ này.”
“Tôi quyến rũ anh à?” Tôi nhìn anh, gan to bằng trời, không chịu lùi bước.
“Chẳng lẽ bác sĩ Trần không có đạo đức nghề nghiệp à?
Thấy bệnh nhân không khỏe mà thản nhiên làm ngơ…”
Chưa kịp nói hết, Trần Cảnh Xuyên đột nhiên gỡ kính, cúi đầu hôn tôi.
Hương vị quen thuộc ấy – lạnh nhạt, sạch sẽ,
vương trên từng tấc da thịt anh – là mùi của thuốc sát trùng.
Mùi vị thuộc về anh, bao trùm lấy tôi.
Tôi trợn to mắt, theo bản năng định đẩy anh ra.
Nhưng anh lại ghì chặt hơn.
Tôi khẽ thốt lên một tiếng, nhưng vừa hé miệng,
anh đã nhân cơ hội tiến sâu hơn.
Từng chút từng chút một, rút sạch không khí trong lồng ngực tôi.
Khiến tôi choáng váng đến nỗi không còn phân biệt được thật – giả.
Chân tôi mềm nhũn, rồi cả cơ thể như bị rút hết xương, chẳng còn chút sức lực.
Trần Cảnh Xuyên siết cằm tôi, nụ hôn ngày càng sâu, đến mức đầu lưỡi tôi cũng tê rần.
Lúc nào không hay, tay tôi đã siết lấy áo sơ mi của anh ta, vò nhăn hết vạt áo.
Tiếng thở dốc giao nhau, hỗn loạn đến mức khó phân biệt đâu là tôi, đâu là anh.
Khóe mắt tôi còn bị ép đến chảy nước.
Trần Cảnh Xuyên bất ngờ dừng lại.
Tôi ngửa mặt, ánh mắt vẫn còn ngây ngây dại dại, như đang đòi hỏi anh tiếp tục, đòi hỏi nhiều hơn nữa.
Anh cong môi cười khẽ, dùng ngón tay lau đi vệt nước bên khóe môi tôi.
“Đừng vội thế, Thanh Sương.”
“Hửm?” Tôi nhìn anh mơ màng, ý thức vẫn còn đang lửng lơ đâu đó.
Anh cúi đầu, đặt lên môi tôi một cái hôn nhẹ, gần như lướt qua.
Trán anh khẽ chạm trán tôi, giọng nói trầm thấp, khàn khàn, áp bên tai:
“Còn ba mươi cây nữa, đến nơi rồi anh sẽ… tiếp tục.”
08
Một tiếng “ong” chấn động bên tai tôi.
Cơ thể vốn đã mềm nhũn vì bị hôn, giờ lại nóng rực lên khó hiểu.
Tôi không tin nổi những lời như vậy lại phát ra từ miệng Trần Cảnh Xuyên.
Tai tôi chắc chắn đỏ rực, cả sau gáy cũng nóng bừng.
Tôi giơ tay định đẩy anh ra, anh lại nghiêng đầu, khẽ hôn lên vành tai tôi:
“Họ quay lại rồi.”
Tôi giật mình, nhìn ra cửa kính.
Tống Cẩm Hòa và Giản Khả đang vừa đi vừa cười nói quay lại xe.
Tôi vội đẩy anh ra, nhanh chóng ngồi lại chỗ, kéo chăn đắp lên, giả vờ đang ngủ say.
Vừa nhắm mắt lại, cảm giác nóng bỏng nơi môi khiến tôi nhớ ra.
Tôi lấy gương ra xem.
Môi bị hôn đến sưng nhẹ, son cũng lem mất một nửa –