1
Tôi phát hiện ra mấy quả bóng nhỏ mùi phô mai trong xe.
Chiếc xe này hôm qua chồng tôi mới lái qua.
Dù bóng chưa mở gói, nhưng sự hiện diện của nó đã đủ nói lên vấn đề.
Tôi và Phó Dật kết hôn ba năm.
Mùi phô mai này tôi từng nghe trong phim truyền hình, chứ nhà tôi làm gì có.
Nhìn chằm chằm vào logo trên vô lăng, tôi thấy thật bẩn thỉu.
Chiếc xe này lúc mua hơn 5 triệu tệ.
Đáng tiếc quá.
Tôi nhắn cho anh ta:
“Chồng à, xe em vừa bị cháy đấy, suýt nữa thì chế//t khiếp.”
Tôi còn gửi kèm vài tấm ảnh.
Vài giây sau, Phó Dật trả lời:
“Em thích mẫu nào, anh mua lại cho.”
2
Gần nửa đêm, Phó Dật gọi cho tôi.
Giọng anh ta như thường lệ mỗi khi uống say, ra lệnh rất tự nhiên:
“Tô Tô, đến đón anh.”
Tôi đang nằm trong bồn tắm, nhấm nháp rượu vang đỏ, xem phim thư giãn.
Tôi cố tình làm ra vẻ bất đắc dĩ:
“Anh quên rồi à? Em không có xe.”
Anh ta khựng lại một chút.
Tôi còn nghe thấy giọng nữ mềm mại bên kia:
“Phó tổng…”
Tôi cười, nói:
“Vậy tối nay anh đừng về, tìm khách sạn ở tạm đi.”
Rồi tôi còn ân cần:
“Gửi địa chỉ khách sạn cho em, sáng mai em bảo người mang đồ sạch đến cho anh.”
“Ừ.”
Một tiếng sau, anh gửi tin nhắn: tên khách sạn và số phòng.
Tôi có đến không à?
Tôi còn lâu mới rảnh. Tôi còn phải ngủ ngon dưỡng da nữa cơ.
Chuyện gì thì để sáng mai nói tiếp.
Tôi đã cho anh ta đủ thời gian.
Nên sáng hôm sau, tôi nghĩ chắc sẽ chẳng thấy gì quá chướng mắt đâu.
Nhưng tôi đã đánh giá thấp rồi.
Cô gái nhỏ đang đứng trong phòng, trông đáng thương muốn khóc.
Quần áo xộc xệch, chẳng thể gọi là chỉnh tề.
Phó Dật thì ngồi trên giường, tay ôm đầu đầy mệt mỏi.
Tôi còn chưa kịp nói gì, cô bé đã vội vàng thanh minh như sắp t/ự sá//t:
“Phu nhân, bọn em thật sự không có gì, em chỉ ở lại chăm sóc Phó tổng thôi ạ!”
Giọng nói này quen lắm, giống hệt bản ghi âm trong camera hành trình xe tôi.
Tôi liếc qua lại giữa hai người.
Phó Dật vừa định mở miệng, tôi đã cười phì:
“Tôi còn chưa nói gì, anh căng thẳng cái gì vậy?”
“Tôi còn phải cảm ơn cô ấy ấy chứ.”
Nói xong, tôi quay sang nhìn anh ta:
“Đưa tiền đi.”
Phó Dật và cô gái đồng loạt sững sờ.
Hồi lâu sau, anh mới lên tiếng:
“Em nói gì?”
“Người ta thức chăm sóc anh cả đêm, dù sao cũng phải trả lương tăng ca chứ?”
Cô bé nghe xong, nước mắt lập tức rưng rưng:
“Phó tổng, không… không cần đâu ạ.”
“Sao lại không cần?”
Tôi mỉm cười:
“Không trả tiền, người ta tưởng đây là việc cô phải làm, hiểu nhầm thì phiền đấy.”
Phó Dật nhíu mày:
“Tôi sẽ cộng vào lương cho cô ấy.”
Tôi lắc đầu, giọng nhẹ như gió:
“Chồng à, đây là chuyện cá nhân, sao có thể để công ty trả được? Để người khác biết thì không hay đâu.”
“An An…”
Giọng anh ta lộ rõ sự không vui.
Tôi nghiêng đầu, vẻ mặt vô tội:
“Em nói sai à?”
Cuối cùng, Phó Dật nghiến răng, rút ví đếm mấy tờ tiền đưa cho cô gái.
“Phó tổng, em không phải…”
Cô gái muốn từ chối.
Phó Dật gắt gỏng:
“Phu nhân bảo cầm thì cầm đi.”
Tôi nhìn cô ta run rẩy nhận tiền, tâm trạng phơi phới.
“Thôi, một đêm chắc cũng mệt rồi, hôm nay nghỉ phép đi.”
Cô gái suýt khóc thật, nhưng nghe tôi nói vậy lại càng hoảng.
Cô đứng im, ánh mắt vẫn nhìn về phía Phó Dật.
Tôi cười, ngồi phịch xuống giường, kéo tay chồng vỗ nhẹ:
“Phải để sếp lên tiếng mới chịu đi kìa.”
Phó Dật day trán, khàn khàn nói:
“Phu nhân cho nghỉ thì cô cứ nghỉ, còn đứng đó làm gì?”
Nghe xong, cô gái đáng thương kia cuối cùng cũng đi, vừa đi vừa ngoái đầu lại.
3
Cô ta đi rồi, trong phòng chỉ còn tôi và Phó Dật.