Trong đám người đang quỳ khắp sân, có một nam nhân trẻ tuổi sau khi nhìn thấy ta, lại nhìn thấy hỷ phục trên người ta thì trở nên kích động.
Hắn bị bịt miệng, phát ra những tiếng kêu ư ử không ngừng.
Trên người hắn cũng mặc y phục màu đỏ.
Thật đúng là trùng hợp...
Người trên ghế đứng dậy, ngón tay thon dài gạt nhẹ những vệt m.á.u trên lưỡi đao.
Hắn nở một nụ cười ngạo nghễ và lạnh lẽo:
"Lại thêm một kẻ không có mắt tìm tới sao?"
Kiêu ngạo, trác táng...
Đúng là y hệt như những gì đám nha hoàn ở Nguyễn gia miêu tả!
Kẻ này chắc chắn là người ta phải gả, không sai vào đâu được!
Giọng nói lạnh lùng, đầy từ tính của hắn vang vọng khắp sân.
Ta không tiền đồ, sợ đến mức chân hơi nhũn ra.
Nhưng nghĩ đến việc mình phải gả cho hắn, cùng hắn thành thân, làm phu thê cả đời.
Ta nén nỗi sợ hãi, đứng nép bên tường.
Khi đôi đồng tử đen láy lạnh lẽo của hắn nghiêng mặt nhìn sang.
Ta rụt rè, nhỏ giọng lên tiếng gọi hắn: "Phu quân..."
Người đang cầm đao đi tới bỗng khựng lại.
Ta nhìn vệt m.á.u trên mũi đao của hắn.
Lại nhìn đám người đang quỳ phía sau bộ Phi Ngư Phục đỏ rực kia.
Người đứng trước mặt ta cao hơn ta rất nhiều.
Mang đến một cảm giác áp bức nặng nề.
Ta cố kìm nén sự run rẩy trong giọng nói, hỏi hắn:
"Phu quân, hôm nay là ngày đại hỷ của chúng ta, có thể... đừng sát sinh được không?"
Khóe môi diễm lệ của hắn hơi nhếch lên.
--- Chương 2 ---
Hắn rũ hàng mi dài, nhìn chăm chú vào ta, giống như vừa phát hiện ra điều gì đó cực kỳ thú vị.
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại:
https://truyenfull.live
"... Nàng có biết ta là ai không?"
Thấy hắn cười, sự căng thẳng của ta vơi đi ít nhiều, ta gật đầu lia lịa.
Người này thật kỳ lạ.
Sắp thành thân đến nơi rồi mà còn hỏi ta có biết hắn là ai không?
Chẳng lẽ hắn định quỵt luôn hôn sự này sao?
Để không bị bại lộ việc ta và đích tỷ hoán đổi hôn sự, ta vội vàng lên tiếng:
"Biết chứ!"
"Chàng họ Tạ..."
"Ta đến kinh thành chính là để thành thân với vị phu quân họ Tạ là chàng đây."
Lo sợ hắn không thừa nhận.
Ta cuống cuồng tìm kiếm tờ hôn thư mà Tạ gia gửi tới trong tay áo hỷ phục.
Tìm mãi không thấy, ta mới chợt nhớ ra.
Việc đổi hôn sự với đích tỷ quá vội vã, ta còn chưa kịp nhìn qua hôn thư lấy một cái.
Đến cả thân phận của hắn là gì, tên gọi là chi... ta thảy đều không biết.
Thấy ta loay hoay mãi nửa ngày trời cũng không lấy ra được hôn thư hay tín vật gì.
Thủ hạ bên cạnh hắn đã mất kiên nhẫn, trừng mắt nhìn ta đầy cảnh giác.
Hắn rút đao ra, ngăn ta lại.
"Nếu ngươi không phải người Tạ gia thì mau rời đi."
"Đừng làm lỡ việc khám xét gia sản và phá án của đại nhân nhà ta."