4
Sau khi thành công lật ngược hình tượng trong lòng Cố Hoài Thời, tôi chuẩn bị nhân đà thắng lợi, tiếp tục xây dựng hình ảnh "vì yêu bất chấp tất cả".
Đúng lúc đó, một công nhân hớt hải xông vào cửa tiệm tìm Cố Hoài Thời:
"Anh Hoài Thời, xảy ra chuyện lớn rồi! Tiểu Lưu đánh người, bị bắt vào đồn rồi!"
Nghe vậy, Cố Hoài Thời lập tức lao đi.
Còn tôi, đi giày cao gót, thở hổn hển đuổi theo sau.
Tới đồn cảnh sát, tôi mới phát hiện Nam Kiều cũng có mặt.
Hóa ra Tiểu Lưu đánh nhau là để bảo vệ Nam Kiều.
Nam Kiều đến công trường tìm Cố Hoài Thời, lại bị hai gã công nhân trêu chọc quấy rối.
Tính cách cô ta mềm yếu, nhút nhát, hay khóc, bị người ta buông lời khiếm nhã chỉ biết vừa khóc vừa yếu ớt hét lên "Câm miệng!"
Cách phản kháng yếu ớt không có chút lực sát thương, ngược lại càng kích thích đám kia giở trò tục tĩu.
Tiểu Lưu tình cờ đi ngang, tức giận không kìm chế, cãi nhau với chúng mấy câu, sau khi bị chửi cả nhà lẫn xúc phạm nhân phẩm, cơn giận mất kiểm soát, một mình đánh hai tên kia sấp mặt,
kết quả khiến bọn chúng vừa nhục vừa thù, báo cảnh sát kiện ngược lại.
Bọn chúng yêu cầu Tiểu Lưu bồi thường phí tổn thương, tiền thuốc men, bồi thường tinh thần… tổng cộng mười vạn tệ.
Mặc dù bọn họ trêu chọc Nam Kiều trước, nhưng Tiểu Lưu lại ra tay đánh người nặng tay trước, nên cũng chẳng thể chối cãi.
Muốn êm chuyện, chỉ có thể bồi thường tiền.
Tiểu Lưu năm nay mới mười tám tuổi, vừa theo một ông chú trong thôn ra thành phố làm thuê, đừng nói mười vạn, ngay cả một ngàn tệ cũng chẳng lấy ra nổi.
Nghe nói nếu không bồi thường thì phải ngồi tù, cậu ta sợ tới mức chân mềm nhũn, quỳ rạp dưới chân Cố Hoài Thời, khóc lóc cầu xin:
"Anh Hoài Thời, cứu em với, em không muốn đi tù!"
Nếu là thân phận thái tử gia giới Kinh Thành của Cố Hoài Thời, mười vạn chẳng qua bằng tiền mua một chai rượu.
Nhưng bây giờ, anh chỉ là một công nhân tay trắng, vì "trải nghiệm cuộc sống", một đồng cũng không mang theo.
Vài vạn thì còn xoay được, chứ mười vạn, đúng là bất lực.
Tiểu Lưu lại quay sang nhìn Nam Kiều cầu cứu:
"Nam Kiều, em à, anh đánh người là vì bảo vệ em, em không thể thấy chết không cứu được, phải không?
Em cho anh mượn năm vạn, phần còn lại anh tự nghĩ cách được không?"
Nam Kiều trợn to mắt, giọng lí nhí, tỏ ra vô cùng oan ức:
"Họ chỉ... chỉ nói mấy câu thôi mà, anh cũng hơi nóng tính quá rồi…
Với lại... em cũng chẳng có tiền, lấy đâu ra năm vạn cho anh?"
Vừa nói xong, Nam Kiều liền nhận ra mình lỡ lời.
Gương mặt cô ta đông cứng lại, chạm phải ánh mắt tối sầm của Cố Hoài Thời, trong lòng cũng lạnh buốt.
"Không... em không có ý trách anh đâu…
Em sẽ cố gắng xoay xở số tiền đó…"
Nhưng mặc cô ta có nói gì đi nữa, hình tượng "bông hoa nhỏ ngây thơ lương thiện" cũng đã xuất hiện vết nứt.
Dòng bình luận lập tức bùng nổ tranh cãi:
【Đệt, lần đầu tiên thấy nữ chính trà xanh thế này, nếu không vì cô ta, Tiểu Lưu đã không gây chuyện!】
【Nữ chính cũng đâu làm gì sai, đúng không? Cô ấy đâu có xúi Tiểu Lưu đánh người, tự cậu ta nóng nảy gây chuyện, đừng đổ hết tội lên đầu nữ chính chứ!】
【Xong rồi, tôi cảm giác nam chính sắp thất vọng về nữ chính rồi, mau mau lấy tiền cứu Tiểu Lưu đi, đừng để con tiện nhân nữ phụ thừa cơ cướp mất nam chính!】
Tôi lại đâu phải thẩm phán công lý, lười quan tâm ai đúng ai sai.
Nhưng mấy dòng bình luận đó lại nhắc tôi, rằng đây là cơ hội tuyệt vời để cày thêm điểm thiệ cảm trong lòng Cố Hoài Thời.
Bỏ lỡ thì đúng là trời không dung đất không tha.
Thế là tôi rối rắm mở miệng:
"Tiểu Lưu, năm vạn đó để tôi cho cậu mượn trước, sau này có tiền thì từ từ trả cũng được."
Cố Hoài Thời không thể tin nổi — cái người từng coi đồng tiền còn nặng hơn mạng sống như tôi lại chủ động ra tay giúp đỡ.
Ánh mắt anh thoáng ngỡ ngàng.
Đương nhiên, tôi nhân cơ hội lượn một vòng, củng cố thêm hình tượng "yêu Cố Hoài Thời đến chết đi sống lại" của mình:
"Yên tâm đi, anh em của Hoài Thời cũng chính là người nhà của tôi, không thể bỏ mặc được. Nếu cậu còn thiếu tiền, cứ tìm tôi, tôi sẽ nghĩ cách xoay cho."
5
Trong tiếng cảm ơn ríu rít của Tiểu Lưu, tôi và Cố Hoài Thời rời khỏi đồn cảnh sát.
Anh bước đi với vẻ mặt phức tạp, xúc động trong ánh mắt không hề giả dối.
"Em không cần phải vì anh mà làm đến mức này."