19
"Vị này hẳn là em dâu nhỉ? Vào cửa cũng đã nửa năm, đây vẫn là lần đầu tiên ta được gặp."
Tại yến tiệc, Tam hoàng tử phi công khai gọi tên ta, ta đành buông đũa, bước ra hành lễ.
"Đứng dậy đi, đều là người một nhà, khách sáo làm gì?" Nàng nhẹ giơ tay lên, dáng vẻ tao nhã cao quý, giọng nói cũng ôn hòa nhỏ nhẹ.
"Nghe nói em dâu là người Du Châu, nơi ấy cách kinh thành khá xa. Gia đình em dâu làm nghề gì vậy?"
Nàng chắc chắn là cố tình.
Ta và Tống Hành Chỉ được chỉ hôn bởi thánh chỉ, lúc ta gả đến, cả kinh thành đều xôn xao náo nhiệt. Sao nàng có thể không biết được?
Nay nàng lại công khai hỏi chuyện này, mà những người có mặt đều là con gái các gia đình quyền quý. Rõ ràng nàng muốn ta mất mặt trước mọi người.
"Nhà họ Phạm nhận được ân huệ của thánh thượng, chỉ làm vài việc kinh doanh nhỏ về muối sắt của quan phủ. Đa tạ Tam hoàng tử phi đã hỏi thăm."
Ta đang lựa lời, thì hầu phu nhân đã điềm nhiên đáp thay ta.
"Gọi như vậy chẳng phải sẽ thành xa lạ sao?"
Tam hoàng tử phi thoáng bất ngờ. Nàng rõ ràng không nghĩ rằng bà mẹ chồng này lại đứng ra nói đỡ cho ta. Nhưng nàng cũng không dám đắc tội với vị trưởng công chúa này, nên vội vàng mỉm cười, nói:
"Xem ta kìa, đúng là một tiểu thư khuê các kiến thức hạn hẹp. Ta xin tự phạt một ly để nhận lỗi với em dâu."
Nàng vừa nói vừa nâng chén rượu, lập tức có nha hoàn tiến tới rót rượu vào ly của ta.
Tự phạt mà?
Lôi ta vào làm gì?
Dù chén rượu này có ẩn ý gì hay không, ta nhất định không thể uống.
20
“Sao vậy, em dâu không muốn uống rượu nhận lỗi của tỷ sao?”
Tam hoàng tử phi nhướng mày, giọng nói không còn khách khí như trước.
Ta lập tức nhún nhường:
“Thiếp thân không dám, chỉ là hôm nay… thực sự không tiện.”
“Có bất tiện thế nào thì uống một ngụm cũng được chứ? Dẫu sao cũng phải nể mặt tỷ một chút.”
Tam hoàng tử phi nghĩ ta ám chỉ kỳ nguyệt sự, liền cười khẽ, che miệng tỏ vẻ đắc ý.
Nàng quyết đưa chén rượu này vào miệng ta, nhưng may thay, ta đã chuẩn bị từ trước.
“Hoàng phi đã có lệnh, thiếp thân không dám không tuân.”
“Chỉ là… trước khi ra khỏi phủ, đại phu trong phủ đã dặn đi dặn lại rằng, thiếp thân hiện đã mang thai, cần tuyệt đối tránh rượu. Vì thế nên…”
“Đã có thai?”
Không chỉ nàng, tất cả các nữ quyến đều kinh ngạc nhìn về phía ta.
Ai cũng biết Tống tiểu hầu gia là một kẻ bệnh tật, đi hai bước đã thở không ra hơi. Hẳn ai cũng nghĩ ta gả qua đó sẽ phải sống cảnh góa bụa không chính danh.
Ta giả bộ e thẹn, cúi đầu nói nhỏ:
“Không giấu gì mọi người, từ khi thiếp thân về hầu phủ, phu quân đã khỏe hơn nhiều, tuổi trẻ khí thịnh, nên trong… chuyện đó cũng có đôi chút nhu cầu.”
“À… thì ra là vậy. Thôi, em dâu mau ngồi xuống nghỉ ngơi đi…”
Ta được Thúy Liễu đỡ về chỗ, bước đi uyển chuyển như đóa liễu rũ, chậm rãi ngồi xuống.
21
Vừa ngồi xuống, trưởng công chúa Tấn Dương đã hạ giọng hỏi:
“Chuyện gì vậy? Bổn cung nghe nói hôm qua Chỉ nhi còn vừa ho ra máu.”
“Mẫu thân, con dâu cũng hết cách, đây là hạ sách để thoái thác rượu thôi.”
Trưởng công chúa Tấn Dương: …
Sau tiệc, trưởng công chúa bị Tam hoàng tử phi mời đi nói chuyện riêng, ta lẽ ra phải đợi bà để cùng về phủ, nhưng lại nhận được tin nhắn của Tống Viễn An, bảo ta đến hậu viên gặp ông.
Hơn nữa, lại còn bảo ta đi một mình.
Ông ta tưởng ta ngốc sao?
Giữa đêm hôm khuya khoắt, một người cha chồng lại gọi con dâu đến gặp riêng trong vườn nhà người khác…
Nghĩ tới đã thấy kích thích, nhưng… sự kích thích này không thể mình ta hưởng thụ!
Vì vậy, tất nhiên ta phải dẫn Thúy Liễu theo rồi!
“Thúy Liễu à, ngươi cũng tìm một thứ vũ khí tiện tay, đến lúc đó cứ yên tâm ra tay, có thiếu gia gánh vác cho chúng ta!”
Ta cảm nhận độ chắc chắn của nhành cây trong tay, vừa hồi hộp vừa hào hứng.