1.
Không ngờ món quà bất ngờ đầu tiên sau khi ta từ Dương Châu trở về lại là việc bị chính đệ đệ ruột của mình kiện lên công đường.
Trong đơn tố cáo, hắn viết rằng ta mưu toan chiếm đoạt gia sản, thậm chí còn vu cho tiệm thêu của ta là hang ổ dụ dỗ con nhà lành.
Nói bậy! Hoàn toàn là lời lẽ bịa đặt!
Gia sản này là do cha ta lúc lâm chung tự tay viết di chúc để lại cho ta, sao có thể gọi là mưu đoạt?
Còn về cái gọi là "hang ổ", ừm… có đấy, nhưng không phải là chỗ này.
Ta quỳ dưới đường, dịu dàng lấy tay che mặt, nghẹn ngào kêu oan, còn cố ý ép ra hai giọt nước mắt.
Dung nhan hoa lê đẫm mưa, ta nghĩ chắc chẳng ai trên công đường có thể nhẫn tâm.
"…Thẩm thiếu gia, chuyện này quả thực có phần quá đáng rồi." Trương tụng sư khẽ kéo vạt áo đệ đệ ta.
"Ngươi đứng về phía nào thế?" Đệ đệ ta trừng mắt nhìn hắn.
"…Nhưng huynh cũng không nói bị kiện là một vị tỷ tỷ yếu đuối, mong manh như thế này." Trương tụng sư tủi thân cúi đầu. "Huynh xem, ta mắng một câu mà tỷ ấy đã khóc rồi kìa."
Nhân lúc lau nước mắt, ta len lén quan sát công đường.
Vị kinh doãn trên công đường xưa nay quen biết với ta, luôn bó tay trước những giọt lệ này.
Sau tấm rèm, còn có một vị vương gia đang lặng lẽ nghe thẩm vấn.
Nghe nói đó là thân đệ của hoàng thượng, thuở nhỏ mất tích, gần đây mới được tìm về, phong làm Thanh Lăng Vương.
Hắn không lên tiếng phản bác lời ta, có lẽ cũng đã ngầm nghiêng về phía ta rồi.
"Nếu vương gia không có dị nghị, vậy thì Thẩm tiểu thư—"
"Khoan đã."
Sau tấm rèm, Thanh Lăng Vương cất giọng.
Âm thanh này… sao nghe quen đến vậy?
Ta chầm chậm ngước mắt lên, ánh nhìn e thẹn hướng về phía bóng dáng sau lớp màn lụa.
Tấm rèm dần dần được vén lên.
Sau màn, Thanh Lăng Vương khoanh tay đứng đó, đường nét gương mặt sắc lạnh, cúi đầu nhìn ta đang quỳ dưới đất:
"Những lời nàng nói, bổn vương một chữ cũng không tin."
Chế/t tiệt!
Sao lại là hắn?!
Ta vạn vạn không ngờ rằng… Thanh Lăng Vương, Tạ Lăng, chính là Tiêu—
Tên thích khách năm xưa bị ta trêu ghẹo rồi bỏ rơi!
"Thẩm tiểu thư, nàng không nhớ bổn vương sao?"
"Ngài là…" Ta đảo mắt thật nhanh. "Nô gia xưa nay khuê môn bất xuất, chưa từng gặp vương gia, nếu hôm nay có chỗ nào đắc tội, mong vương gia niệm tình đây là lần đầu, bỏ quá cho nô gia."
Ta nghĩ nhún nhường một chút, hắn hẳn sẽ nguôi giận.
Ai ngờ, sắc mặt hắn lại càng thêm u ám, thậm chí tức đến bật cười:
"Tốt, tốt lắm, vậy là bổn vương nhận nhầm người rồi."
Ta quỳ dưới công đường, dù đang khoác áo lông hồ ly nhưng mồ hôi lạnh vẫn chảy ròng ròng.
Ta run môi, cố tỏ ra trấn định:
"Vậy… nếu vương gia tìm được nữ tử kia, ngài định xử trí thế nào?"
Hắn cong môi cười, chậm rãi nghiêng người tới gần, ánh mắt thú vị mà quan sát ta từ đầu đến chân:
"Bổn vương sẽ từng chút từng chút mà dày vò nàng, khiến nàng cầu sống không được, cầu chế/t chẳng xong."
"Dĩ nhiên, Thẩm tiểu thư không cần lo lắng."
"Vì nàng không phải là ả."
Ta cố gượng ra một nụ cười, so với khóc còn khó coi hơn.
2.
Mối duyên giữa ta và A Tiêu, phải kể từ ba năm trước.
Khi đó, cha ta vẫn chưa qua đời, còn đệ đệ Thẩm Vô Do thì bất học vô thuật, ngày ngày chỉ biết gây chuyện. Trong một lần tranh cãi với cha, hắn khiến ông tức giận đến mức buột miệng nói rằng, nếu hắn không ra gì, cha sẽ để lại bảy phần gia sản cho ta—một nữ nhi ngoại thất mà ông từng giấu kín.
Cùng thời điểm đó, thân mẫu ta vừa mới qua đời. Cha phái người đón ta hồi kinh.
Thẩm Vô Do hay tin, lập tức mua chuộc thích khách mai phục trên đường.
Khi ta bị dồn đến vách núi, tấm rèm xe ngựa bị mũi đao xốc lên, lưỡi dao lạnh lẽo kề sát vào cổ họng ta.
Xung quanh là xác người ngổn ngang, còn kẻ trước mặt ta thì toàn thân vấy máu.
Ta không chút do dự, lập tức lao tới ôm chầm lấy hắn, vùi đầu vào cổ hắn, cất giọng run rẩy như đã quen thuộc từ lâu:
"Thì ra là huynh đã cứu ta.
"A Nhiên sợ lắm, may mà có huynh bên cạnh."
"Ơn cứu mạng của thiếu hiệp, A Nhiên chẳng cách nào báo đáp, chỉ mong có thể kết thành phu thê với huynh."
Hắn ngẩn người, con dao trong tay khựng lại, mặc ta ôm lấy, đôi mắt đầy vẻ bối rối.
Mềm hương ôn ngọc trong vòng tay mà vẫn bất động?
Ta cắn răng, liều một phen, vươn người hôn hắn.
Đôi môi hắn lạnh buốt, thô ráp.
Rõ ràng khi nãy ta tận mắt nhìn thấy hắn giữa vòng vây, tốc độ nhanh như quỷ mị, chiêu thức tàn nhẫn tuyệt diệt.
Vậy mà chỉ một nụ hôn, hắn đã đến mức cầm dao không vững.
Ta nhón chân nhìn hắn, cười đắc ý:
"Đã có da thịt chi thân, huynh không được hối hận!"
Hắn trầm mặc không nói, đẩy ta ra, rồi cúi đầu chậm rãi lau từng vết máu trên thanh chủy thủ kia.
Hắn lau rất cẩn thận, hẳn là rất quý trọng thanh đao này.
Ta đảo mắt nhìn xung quanh. Giữa vùng hoang dã vắng vẻ này, dù hắn có lau đao chậm đến đâu, ta cũng chẳng có đường trốn.
Ta thấp thỏm chờ hồi lâu, cuối cùng, hắn ngẩng đầu lên, cất giọng trầm thấp:
"Kết thành phu thê, nghĩa là gì?"